Q U Y Ê N B O O K – nna

Góc nhỏ của An và bằng hữu

đêm hát karaoke

đêm hát karaoke

Khi Huỳnh Hương “phiêu lưu ký” California, tham dự đại hội 60 năm thành lập trường Trung học Phan Châu Trinh Đà Nẵng, nó tưởng bạn bè cùng lớp đi đông. Tôi đón nó ở bến xe đò, hỏi ra “thằng nhạc sĩ ở Houston” không qua để dự đại hội. Chuyện lạ! Thường thường ba vụ này ít khi thấy nó vắng mặt. Huỳnh Hương liên lạc với Hoàng Ruồi bên Austin tiểu bang Texas. Hoàng Ruồi bảo nó coi lại cho chắc. Thằng Dương Nổ, là tôi, ít khi đi dự ba vụ này. Bạn bè cùng lớp, trên lớp, ngang lớp, hình như tôi “thấy” tụi nó trên “internet”, hay trên “yahoo messenger” mặt vàng vàng mỗi tuần. Cần gì gọi nhau, gởi “email” hay réo qua “skype”, qua “viber”. Phần đông bạn bè tôi như “nhạn là đà”, lên đại hội chắc gì gặp tụi nó.
Huỳnh Hương cằn nhằn sao mày không nói trước, để tao đừng bay qua từ Texas. Tôi cự lại: “Tao có nói tao đi đâu. Mày bảo kiếm vé thì tao liên lạc vụ vé!”
Buổi chiều Trung bạn tôi gởi “text message”:
‘Bro., bạn anh qua chưa?”
“Rồi.”
“Giờ có làm gì không? Nói ảnh lên nhậu mỏng mỏng.”
Tôi quay sang Huỳnh Hương hỏi ý. Nó chịu liền. Hai thằng rời Midway City chạy lên Tustin. Mỏng mỏng để mai chơi tiếp mà nhậu đến nửa đêm. Lái xe về không được nên mượn hai cái ghế sa lông. Ngủ! Bảy giờ sáng chạy về tân trang rồi 11:00 giờ chủ nhật chạy ngược lên. Nghĩa là nhậu tiếp trong lúc chờ trận đá banh của giải túc cầu thế giới bắt đầu.
Huỳnh Hương đã trổ tài làm đồ nhậu hôm qua. Trung “trúng tầng số”, kể lại cho Hảo, Minh, và Rinh. Ba thằng này mới đến nhập cuộc lai rai. Trung lại nói: “Hôm nay chủ nhật chơi mỏng mỏng thôi! Đến 5 giờ 30 giải tán để anh này, nó chỉ Huỳnh Hương và tôi, đi dự đại hội 60 năm thành lập trường Trung Học Phan Châu Trinh Đà Nẵng.” Trung nói nhỏ với tôi: “Anh dô mỏng mỏng thôi vì còn phải lái xe.”
Nhưng “mỏng” đâu được khi karaoke mở ra. Chương trình như thường lệ với “Biển Mặn” bắt đầu: “Cao ngất Trường Sơn, ôm ấp tình thương nước ra sông nguồn…” và kết với “Trăng Tàn Trên Hè Phố” sẽ không biết lúc nào. Thường thường là nửa đêm về sáng như đã xảy ra những lần trước khi nhậu ở nhà này.
Đêm hôm qua Huỳnh Hương nằm ở Houston nhưng Trung “lên máy” thức nó dậy nghe thêm Rừng Lá Thấp. Nhìn hình ảnh cũ đường quân hành mà chạnh lòng. Thuỷ Quân Lục Chiến vào vùng, lưng ba lô tay súng đạn, từng bước bắc tiến trên cát ở Quảng Trị. Trung lúc đó chưa là lính mà nhìn cảnh cũ cũng bùi ngùi.

“Tôi qua biên giới truy lùng giặc
Đêm ngủ rừng sâu lạnh gió sương
Những tối âm thầm đom đóm lượn
Nghe niềm tin rực sáng biên cương” [ thơ Kim Tuấn ]

Đôi lúc nghe một bài hát quen lúc đang ngồi ở nhà Trung lai rai, vài kỷ niệm lại vụt về như ánh đom đóm. Tôi nhủ lòng có dịp sẽ nhắc lại, như chuyện Trung sĩ Thuận của Đại Đội 92, ca “rất tới” với Chuyện Tình Mộng Thường. Anh Thuận hát lần cuối ở hậu cứ tiểu đoàn, trước khi đơn vị nhảy vào trận Xuân Lộc Long Khánh. Đến câu “đến lúc biết mơ mộng / như những cô gái xuân nồng / nàng yêu anh quân nhân Biệt Động / trong một ngày cuối xuân” Thuận đổi thành “anh quân nhân Nhảy Dù trong Đại Đội 92” làm dân 92 vỗ tay quá xá. Không vỗ không được vì thính giả là dân Tiểu Đoàn 9, Đại Đội 92 Dù!
Đánh Xuân Lộc không trầy da tróc vảy nhưng về đến Vũng Tàu sau khi nằm chịu trận bên này cầu Cỏ May đến ngày 30 tháng 4 năm 1975, chỉ vài chục thước là đến Bến Đá, trái đại bác 130 ly oan nghiệp cắt Thuận làm hai cùng với Trung sĩ Nhậm. Tôi chạy cùng lần với hai anh, nếu không ham sách vở, dừng lại lượm cuốn Hải Đảo Thần Tiên của Đặng Trần Huân và cuốn Nước Trung hoa và Tôi của một văn hào người Mỹ ai vất bên đường, nhét ba lô, rồi tiếp tục chạy ra Bến Đá theo đại đội là “rửa cẳng lên bàn thờ ké hình ba” rồi. Ầm một tiếng! Bụi bốc đầy. Tôi vừa chạy trờ tới, thấy người anh bị đứt làm hai, rớt bên thân anh Nhậm. Đầu tê cứng. tôi quay sang hỏi Thượng Sĩ Thường Vụ đại đội Hữu, anh nói chạy tiếp ra tàu cá.

Sáng nay lật đật đi gởi tiếp tế cho thằng bạn học đang bị mổ ung thư óc bên nhà, trên đường ghé Liên Huế mua bún bò về cho mẹ, tôi lại gặp một thằng đồng đội cũ. Thằng Thuận. Người mà chị nuôi tôi gọi là Thuận khùng khi còn đi học. Trong thời gian chờ quẹo trái ở Hazard và Euclid, tôi thấy một người Việt đi xe đạp băng ngang đường. Nhìn hơi giống thằng Thuận ở Trung Đội 1 của Thiếu Úy Sơn. Tôi quẹo trái xong, chạy trên Euclid vừa cố ý tìm coi người đi xe đạp tới đâu để đoán đường đi nước bước. Tôi nghĩ nó sẽ đi ngang khúc đường của tiệm Liên Huế nên đậu xe đứng chờ. “Ông thần Đại Đội 92, Trung Đội 1 rồi chứ còn ai!” Tôi gọi “Ê Thuận.” Nó ngừng xe đạp nhìn tôi. “Đúng rồi. Tới 90% là đúng.” Tôi tiếp: “Mày ở Đại Đội 92, Tiểu Đoàn 9 Dù phải không?” Lúc đó nó quác miệng ra như muốn chửi thề: “Đ.m. chứ còn ai đây nữa!”
Mừng quá. Tôi rũ nó vào quán. Ăn chỉ là cái cớ mà nghe chuyện hôm qua từ miệng thằng khinh binh hai, đêm rời Xuân Lộc để di tản bị Trung Sĩ I Thụ đá một cái lọt xuống giao thông hào vì tội đi khinh binh mà đi lộn vào vùng tụi nó mới là chính. Thuận nói anh Thụ trở về với tàu Việt Nam Thương Tín chắc chết rồi. Nó hỏi tôi nhớ Tùng không. Sao không nhớ. Tùng ở cùng trung đội tao, bị khủng hoảng tinh thần sau cú bỏ nước đi Mỹ. Tôi hỏi nó thêm về Phú, Nguyễn Minh Chính và nhiều thằng nữa của trung đội. Trung Sĩ I Hữu, người Bắc ở Vũng Tàu, sau khi gặp được gia đình ở trại tỵ nạn giờ về đâu rồi. Đại ca đọc được lời nhắn “lên máy” cho em út ở trung đội nó tìm. Thằng Trung Hậu còn nhớ buổi nhậu thịt cầy anh khao nó thời Sàigòn.
Huynh trưởng của Huỳnh Hương và tôi viết rất nhiều trong đặc san kỷ niệm 60 Năm Thành Lập Trường Trung Học Phan Châu Trinh. Tôi đọc bài anh Võ Ý, Đi Tìm Nàng Thơ, thấy anh ta gan cùng mình khi mang đồ Sinh Viên Sĩ Quan vào văn phòng giám thị trường Phan Châu Trinh để xin gặp người thân. Người thân hay người thơ Lê Thị Trân Châu. “Nữ sinh Trân Châu e dè bước vào phòng giám thị. Chợt thấy ‘người thân’ là tôi, nàng tức tốc quay lưng bỏ chạy.” [ Đi Tìm Nàng Thơ, Võ Ý ]
Đọc xong tôi gọi anh. Không ai trả lời. Lát sau anh gọi lại. Thằng em dân Phan Châu Trinh chào huynh trưởng. Rồi nhắc đến chị Lê Thị Trân Châu. Anh hỏi bộ tôi biết sao. Đâu có. Anh chị ra trường Phan Châu Trinh lúc đó em còn bên trường Nam Tiểu Học. Nhưng đọc thích cái ngông nên gọi chọc anh.
Đọc đến Tháng Mười Năm 1965 của Phan Lưu Phương nghe anh nhắc về một người bạn nằm vùng. Lớp tụi tôi sau này cũng lòi ra một số như vậy. Có một điều muốn thưa với tác giả khi anh viết về trường hợp người bạn lớp anh bị chết. Bạn anh sẽ không chết như vậy nếu đám thổ tả xâm lăng miền nam biết tôn trọng Hiệp Định Ba Lê.
Không biết sao Đêm Hát Karaoke tôi lại viết lung tung ./.

Dương Nổ

February 12, 2018 - Posted by | * Truyện, * Uncategorized

2 Comments »

  1. Mi viết mà tao thấy buồn. Ngày Huỳnh Hương qua Cali và ngày Trần Ngọc Anh qua Mỹ, mạ tao đang bị bệnh. Bây giờ còn thê thảm hơn, đang bị Alzheimer

    Comment by Phương Phan | February 14, 2018 | Reply

  2. “Buồn mà chi…” mi. Gắng giữ sức khoẻ lo cho má PV.

    Comment by nguyennaman | March 9, 2018 | Reply


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: