Q U Y Ê N B O O K – nna

Góc nhỏ của An và bằng hữu

thơ gửi mẹ của thằng sơn dương

thơ gửi mẹ của thằng sơn duơng

sáng con vào xa lộ mở lối ra tiền đồn
[là chỗ kiếm cơm ngày ngày đó má :-)]
kẹt, kẹt cứng thành con đuờng xa quá
nhúc nhích hoài được một nửa mà thôi

gọi về hỏi người làm coi má quờ quạng hay chơi
quờ quạng thì con lên xe chạy ngược
như hôm qua má quậy hết nước
mà thật ra má có biết vậy đâu

má quên hết [chấm xuống hàng] thôi gắng

có chiều con về thấy má ngồi bên hiên nắng
đếm xe ngoài đường con hỏi được bao nhiêu
chiếc qua lại ở con đường quen đó
đường ngày ngày má vẫn thường ngồi ngó
rồi thấy con về đôi mắt sáng lên
hỏi nhiều câu con biết đâu mà nói
[đi xe hay đi bộ hay dì út sao lâu
không thấy tới thăm tao chờ mãi]

dì út tôi ở Nha Trang từ dạo
mất nước và đời bước ngược hơn xuôi… ./.

nguyễn nam an

April 23, 2014 Posted by | * Thơ | Leave a comment

nằm mơ thấy má sau hơn trăm ngày chết

nằm mơ thấy má sau hơn trăm ngày chết

[ Lúc đó những ngày má ruột tôi còn khoẻ, Tr. nhiều lúc gọi vào sở, rủ chiều về ghé nhậu chơi. Tôi đến và gặp luôn má. Những lúc hai thằng con lai rai, coi Lakers đánh bóng rổ, má hay làm đồ ăn chay, nói ăn thử đi con. Tụi tui ăn và uống [bia] như nhậu.. chay:-) Giờ má mất, khuya qua, nằm mơ không biết sao lại thấy má… ]

tối nằm thấy má [vợ] tôi
hơn trăm ngày chết về cười trong mơ
má vẫn vui như dạo chờ
hai thằng con nhậu và đưa thêm đồ

[đồ ăn chay] đó còn đây
[ăn đi rồi uống] của ngày Tustin ./.

nguyễn nam an

April 23, 2014 Posted by | * Thơ | Leave a comment

vỡ mộng

Qua Mỹ hai mươi mấy năm nhưng cũng hiếm khi Minh gặp lại vài đứa cùng trường thời trung học, mỗi đứa một nơi rồi mưu sinh, gia đình… cho đến lúc sắp nghỉ hưu mới bắt  đầu để ý những buổi  Họp mặt đồng hương hay Họp mặt cựu học sinh các trường cùng thị xã. Nhưng Minh lại ở một thành phố xa lắc xa lơ nên cũng chẳng bao giờ đi dự. Hôm nay có công việc về SF thăm bà chị bệnh, ghé thăm Sơn, một người bạn thân,  không ngờ được biết đúng dịp Họp mặt bạn bè thời trung học chung thị xã, tuy có nhiều lớp khác nhau nhưng cũng hy vọng gặp vài đứa bạn cũ ngày xưa. Và có lẽ điều làm Minh háo hức nhất là hy vọng gặp được cô bé chung trường dưới hai lớp mà thuở nhỏ Minh đã dệt không biết bao nhiêu mộng mà chưa dám ngỏ lời.

Tiệc họp mặt chỉ khoảng mười mấy người, đuoc tổ chức ở nhà một chị lớp lớn nhất trong trường cũ. Sơn và Minh đến khá sớm, trên đường đi Minh đã thổ lộ cho Sơn mong ước của mình. Đến nơi chỉ mới có hai khách, chị Thanh, chủ nhà rất dễ thương mà Sơn cũng thường liên lạc nên họ khá thân, cùng ngồi hàn huyên nhắc lại những chuyện cũ, hỏi thăm Thầy Cô, bạn bè giờ ở đâu, biết nhiều tin tức , thậm chí có thầy cô , bạn bè đã mất, hay bịnh nặng đang nằm bệnh viện.

 Rồi cũng có vài người khách tiếp tục đến, có mấy cô quen với chủ nhà nên chạy thẳng vào bếp phụ, chỉ có mấy anh ngồi nói chuyện và dọn bàn ghế bên ngoài. Minh cứ ngóng ra cửa, cô nào đến cũng nhìn nhưng chưa thấy người xưa đâu cả. Khi chuyện trong bếp tạm ổn chị chủ nhà lại ngồi xuống nói chuyện, biết Minh sốt ruột nên Sơn hỏi:

- Chị Thanh có biết cô Hoa dưới mình hai lớp không? Ngày xưa cũng nỗi tiếng nhỏ nhắn, xinh xắn với làn da trắng mịn và mái tóc bum bê ôm khuôn mặt tròn nhí nhảnh đó chị?
Chị Thanh nhìn chằm chằm mặt Sơn lên giọng:
-  Bộ Sơn mê cô này hả? Tới nãy giờ lui cui dưới bếp đó, bộ đi vô cửa không nhận ra sao?
   Sơn giãy nãy:
  – Dạ đâu có chị, Minh bạn em nè…
  Nhìn chị Thanh cười cười nhại:
  -  nhỏ nhắn, xinh xắn…ừ lát chị sẽ giới thiệu cho hai cậu nhớ nhé!
  Chị còn định nói thêm gì đó thì bất chợt có hai cô đi lại phía chị Thanh, chị Thanh nói liền:
  – Đây, giới thiệu Sơn và Minh cô Hoa và cô Phương dưới các cậu hai lớp.
 Lúc đó mặt Sơn ngớ ra, còn Minh ngượng nghịu chưa mở miệng được thì thấy Hoa lấy tay che miệng quay hỏi chị Thanh rất lớn, giọng nhảo nhét, bỡn cợt:
 - ủa hai cha nào vậy?

 Không bịt miệng chị Thanh được, chị nói ngay:

 - Minh này ngày xưa có để ý thương thầm Hoa đó nghe!
 Và cũng không thể nào ngờ Hoa xáp lại phía Minh vỗ mạnh vào vai Minh và nói:
 -  vậy sao, hồi đó tui thiếu cha gì người theo nên đâu có biết hết, sao qua đây không tìm tui?

 Minh không biết dấu mặt mình đi đâu, gượng cười mà không nói được câu nào. Sơn cũng phát hoảng trước người phụ nữ mà từng là cô bé xinh xắn bạn mình đã thầm thương trộm nhớ. Trước mặt họ là một bà mập xồ xề, mặc áo hoa sặc sỡ, tóc cắt ngắn như mấy bà già Tàu, cũng bum bê nhưng bao một khuôn mặt tròn vành vạnh, tóc bạc mọc dài hơn phân mà chưa chịu nhuộm, khuôn mặt không trang điểm lộ những nếp nhăn già nua.. Tất cả ánh lên sự bê bối của một người phụ nữ không chút chăm sóc, tôn trọng bản thân mình. Và hơn thế nữa cách ăn nói bặm trợn, tự nhiên vô lối là làm Sơn và Minh thất vọng nhất, đâu rồi cô bé ngày xưa…

Buổi tiệc không còn hấp dẫn gì với Minh nữa, cũng may Sơn có việc về sớm nên Minh được giải thoát. Khi Sơn, Minh chào chị Thanh và các bạn về thì Hoa cũng chạy theo đưa ra và lại vỗ lên lưng Minh lần nữa:
- Anh nhớ gọi điện thoại cho Hoa nghe, có gì tâm sự, chia xẻ nghe.
Minh miễn cưỡng ậm ự cho qua rồi đi vội theo Sơn.
Chẳng biết sao suốt đường về Minh lại thấy quê với Sơn, Minh tiếc đã đi dự tiệc hôm nay bởi đã mất đi một hình ảnh đẹp tuổi học trò mà Minh vẫn lưu luyến bao năm nay. Thời gian có vô tình không mà biến một cô bé nhí nhảnh ngày nào thành ra một người đàn bà như Hoa bây giờ?
Sông Chuyên

April 23, 2014 Posted by | * Truyện | Leave a comment

pháp màu

pháp màu

màu trần choáng váng thị quan
lục hồng xanh đỏ tím vàng trộn pha
màu tình lũng đoạn thiết tha
mắt em sóng biếc hay là trầm luân
màu đời ẩn hiện dương âm
trắng đen lẫn lộn giả chân mịt mùng
và trong hư ảo trùng trùng
sắc tươi rực rỡ pháp không nhiệm màu

Trương Lương

April 21, 2014 Posted by | * Thơ | Leave a comment

sáu chữ. ở san diego

 

 

sáu chữ. ở san diego

 

sáu

sáu chữ 6 chữ. ờ. sáu

thanh yên bệt má rất hồng

địu. bòng thương thương măng sữa

còn thơm da mịn tiểu đông

 

 

hương giang

viết lan từ một nét phẩy

đưa đò qua bên tê trăng

nước sông thơm từ đáy nhẫn

sao câu nỡ chấm. vĩnh hằng

 

 

nhớ huế

con đường neo nhau gãy gập

khi không nhớ thiệt lạ kỳ

bông cải chiều vàng gấp quá

đêm búi mềm một nhánh thi

 

 

choáng

cứ hẹn. rồi đi em nhé

có gì xa xôi mãi đâu

hòn sỏi giữa vườn rất bé

mà thiên thu choáng ngợp đầu

 

 

xanh

khi mô hát xanh tà áo

níu nghe trúc lụy xuống cành

ôi thời gian không còn náo

ngón tay lịm buồn như tranh

 

 

Hoàng Xuân Sơn

26. jan. 2014

April 20, 2014 Posted by | * Thơ | Leave a comment

muôn trùng… không không

muôn trùng…không không

photo(11)
Em ngồi đếm ngược thời gian
Mười năm qua đó như tan một ngày
Mười năm sau nữa buồn đầy
Ngày đêm cũng chỉ như bày cuộc chơi
Cuộc chơi nào cũng lúc vơi
Mười năm nữa khóc đếm ngàyhư không
Không mong không nhớ không chờ
Nhiều không ở lại ngờ mình đổi thay

Nhìn lên muốn hỏi vô cùng
Nhìn xuống thấy đủ muôn trùng… không không

Sông Chuyên

April 20, 2014 Posted by | * Thơ | 2 Comments

Đôi dép tháng tư

Đôi dép tháng tư
Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) – Sau ngày 30 tháng Tư năm 1975, hắn “được Cách Mạng nhân đạo khoan hồng tập trung để bảo vệ tính mạng cho, vì nếu để ở ngoài sẽ bị nhân dân trả thù”.

Huyện Củng Sơn thuộc tỉnh Tuy Hòa là vùng hoạt động của “Cách Mạng” trước 75. Lúc mới “nhập môn” giữa vùng rừng núi này, mỗi lần đi ra ngoài “học tập lao động để sau này trở về không còn bóc lột như thời Mỹ Ngụy nữa, mà biết tự mình làm ra của cải vật chất hầu nuôi sống bản thân, gia đình và đóng góp cho xã hội”, hắn nơm nớp sợ đồng bào địa phương có tiếng là dân Cách Mạng, sẽ trả thù (thù gì thì hắn không biết), nếu họ bắt gặp và nhận ra hắn là “ngụy quân.”

Một hôm, trên đường đi “lao động là vinh quang” ngang qua khu chợ, có mấy người dân chạy theo đoàn tù binh. Hắn lo lo; đang lúc chuẩn bị tinh thần chịu trận “nhân dân trả thù” thì có người dí vào túi áo hắn gói thuốc lá Sông Cầu. Đó là một nhân dân hoàn toàn xa lạ. Hắn sửng sờ, chưa kịp nói lời cảm ơn thì người đàn bà ân nhân đã lách vội vào đám đông như tìm đường chạy trốn. Từ đó về sau, nhiều người trong đám tù và hắn lâu lâu lại được “nhân dân trả thù” như thế; khi cục đường mía, lúc miếng kẹo lạc.

Lại một hôm, đám tù được thả lỏng phân tán mạnh ai nấy tự đi tìm… cỏ tranh để cắt (về lợp nhà). Hắn được một phụ nữ quần áo vá đùm vá đụp mặt hốc hác, chạy đến trước mặt, mắt dáo dác ngó trước ngó sau một vòng rồi dí vào tay cho cái bánh ú làm bằng bột củ sắn mì với nhân hột mít. Chị ta nói,” Anh ăn cho đỡ đói. Bây giờ chúng tôi mới hiểu ra… và thương các anh quá”.

Không thấy “nhân dân trả thù” mà chỉ gặp nhân dân “thương các anh quá”, nhưng Cách Mạng vẫn nhất quyết tiếp tục “bảo vệ tính mạng cho Ngụy quân ngụy quyền, những kẻ có tội với nhân dân mà lấy hết trúc Trường Sơn làm bút, lấy sạch nước Biển Đồng làm mực cũng tả không xiết”. Tháng lại tháng. Năm qua năm. Đêm đêm nằm nêm cối đến ngộp thở trong những dãy nhà được bao bọc bởi nhiều lớp kẽm gai xen kẽ lớp xương rồng rồi lớp mìn bẩy, lớp hầm chông. Ngày ngày đi ra ngoài làm đủ thứ công việc của người tù khổ sai. Khi đi lẫn lúc về, đoàn tù binh phải dừng lại nơi cổng ra vào để lính gác đếm. Đi, đếm rất mau; về, vừa đếm vừa khám xét khắp người tù xem có lận theo trong túi áo thắt lưng con cóc con nhái, con rắn con rít, hay cọng rau nạm cỏ (như cỏ sam heo ăn được là tù ăn được)… gọi chung là những thứ “cải thiện linh tinh” bị cấm ngặt, nên trong khi chờ đợi, cứ phải ứa gan với cái bảng đỏ to tổ chảng trước mặt treo vắt ngang giữa hai cái lô cốt chằm chằm hai bên cửa ra vào, có hàng chữ màu vàng khè “KHÔNG CÓ GÌ QUÍ HƠN ĐỘC LẬP TỰ DO” phía trên hàng chữ “TRẠI CẢI TẠO A30” . Mỗi lần như thế, hắn lại hình dung ra cảnh tú bà cho treo trước cửa nhà chứa của mụ, cái băng trắng chữ đỏ “Chữ Trinh đáng giá ngàn vàng”.

“Ngày như lá tháng như mây”, chỉ là với thế giới bên ngoài. Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại. Hắn thường bày tỏ rằng, nhờ Ơn Trên phù hộ hắn mới qua khỏi hơn 2500 cái “thiên thu tại ngoại”, để có ngày được “Cách mạng khoan hồng” cấp cho tờ “Giấy Ra trại”. Trên đường về với gia đình tận vùng Cao Nguyên, hắn phải ghé lại Nha Trang để chờ mua vé xe cho chặng đường cuối. Hắn đi lang thang để nhìn lại cảnh cũ người xưa nơi thành phố mà hắn đã qua nhiều thời kỳ gắn bó. Thuở nhỏ “du học”; lớn đi thi Tú Tài; mấy tháng học Không Trợ tại Trường Không Quân, và những lần “quá cảnh” trên đường đi đi về vê. Người thiếu nữ đầu tiên đi qua đời hắn cũng từ bãi thùy dương cát trắng này. Nha Trang đã là một phần đời hắn.

Hắn đi ngang quầy bán thuốc lá lẻ bên lề đường Nguyễn Hoàng. Bỗng dưng hắn nhớ và thèm một điếu thuốc CAPSTAN ngày nào. Sau khi tính nhẩm và chắc chắn số tiền Trại cải tạo cấp cho theo tiêu chuẩn nhà nước làm “của ăn đi đường” còn đủ để mua được hai điếu thuốc lá Song Long (hắn biết giá thuốc vì Trại thỉnh thoảng có mua giùm cho những ai có tiền cần mua), hắn mạnh bạo tiến đến phía quầy bán thuốc. Đã gần bảy năm, nay hắn mới được thấy lại nụ cười chào khách của những người bán thuốc lá bên đường mà trước kia hắn thường gặp. Hắn hân hoan như vừa tìm lại được một điều gì quý hóa đã mất từ lâu lắm. Nhưng bỗng dưng hắn chưng hửng khi thấy mặt cô gái bỗng nhiên tối sầm lại và tỏ vẻ dửng dưng với khách. Hắn ngạc nhiên trước thái độ thay đổi đột ngột của cô gái. Hắn kiểm điểm lại mình, và đinh ninh mình không hề có cử chỉ khiếm nhã nào hay nói năng gì khác ngoài lời hỏi mua thuốc lá. Hắn sực nhớ lúc nãy cô gái có liếc mắt xuống đôi chân hắn. Hắn chợt thoáng “lý đoán” ra nguyên nhân. Nhìn thẳng vào mặt cô bán thuốc, với vẻ nghiêm trang, hắn nói:

“Anh vừa từ trại Cải tạo ra, đang trên đường về, nên đành phải mang đôi dép này”.

Khi hắn vừa mới nói đến “Anh vừa từ trại cải tạo ra”, cặp mắt cô gái sáng lên và đôi má cô ửng hồng, nhếch lên để lộ ra cái núm đồng tiền. Hình như cô muốn nói điều gì mà không cất lên được. Cô luống cuống lấy trong hộc ra gói thuốc Hoa Mai còn nguyên rồi bằng hai tay đưa lên sát ngực hắn, với ánh mắt thương cảm trìu mến:

“Anh cầm lấy, em biếu anh. Rất tiếc bây giờ không còn thuốc trước 75”.

Hắn đã bỏ hút thuốc từ lâu, nhưng vẫn nhớ mãi gói thuốc của ba mươi năm về trước. Mỗi tháng Tư về, hắn lại càng thấy món nợ hắn mắc mỗi to hơn.

Không phải nợ gói thuốc lá cô gái biếu. Nhưng là nợ chính cuộc đời cô mà hắn đã không bảo vệ được. Để ít ra cô khỏi phải nhìn thấy những Đôi Dép Tháng Tư đưa dân Nam đến cảnh bần cùng khốn nạn.

Nguyễn Bá Chổi

April 20, 2014 Posted by | * Truyện | 1 Comment

cám ơn bài thơ qua ngày rất nãn

cám ơn bài thơ qua ngày rất nãn
[Thấy lại hình đơn vị với M113 của Thiết Đoàn 15 bên ngoài Phước Tuy, gần cầu Cỏ  May những ngày cuối tháng 4 năm 1975. Và dân mình, chết vì đạn pháo. Rồi nghe "xướng ca vô loại" nhảy rào! Tôi bắt đầu một ngày rất bực. Vào sở, vào lab làm được bài thơ! Gửi em.]

lúc mình gặp nhau đã qua khỏi thanh xuân
trong mắt là vùng quê không chỗ đứng
nơi kẻ ở người đi bao năm chịu đựng
mất quê dầu em trên chính quê hương

nằm mơ thấy về con đường thân thương
Gia Long Nguyễn Du Đống Đa Lê Lợi
vẽ ra một khu mù mù trong trí nhớ
tôi còn nợ nhà nào trái ổi trộm năm nao

tôi còn thiếu em lời thăm hỏi và sao
đi lính, đôn quân, lúc nào trở lại
trở lại nay mai hay là đi mãi
ai biết đã dài chừng mấy chục năm

ai biết lạ lùng trong trí nhớ xa xăm
chiều hoa cỏ rụng vùng em lần cuối
nghe chuyện quê mình giờ bao năm bóng tối
ngôn ngữ và người càng tội tối hơn

những đêm tiếng xe ngoài đường đánh thức cô đơn
đã tê nỗi buồn gối tay đợi sáng
kẻ nhảy rào ngược sau thời di tản
trên hoang tàn soi mặt phản không hơn

quê hương ơi! ơi quê hương!

nguyễn nam an

April 17, 2014 Posted by | * Thơ | Leave a comment

L ẻ l o i

L ẻ  l o i

Khi tình yêu đã mất
Dù héo hon đợi chờ
Không bao giờ trở lại

Khi nụ tình đã héo
Ngậm ngùi ta thương ta
Lẻ loi đời còn dỡ

Tình yêu ta chẳng có
Niềm vui như nỗi buồn
Ở đâu cũng chỉ ta.

Duy An

April 16, 2014 Posted by | * Thơ | Leave a comment

Saigon mưa đầu mùa

Saigon mưa đầu mùa

Mưa đầu mùa bay bay
Trời mù mù rồi nắng
Đọc một truyện thiền ngắn
Nhè nhẹ mà thấm sâu

Saigonmua
Như mưa đầu mùa ngắn
Thấm tâm hơn mưa dầm
Sông Chuyên

April 15, 2014 Posted by | * Thơ | Leave a comment

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.