đuôi mắt trên cao
đuôi mắt trên cao
Em là em Japanese
Anh là anh Vietnamese đi về
Những đường Northwest lia chia
Giăng giăng mây trắng đề huề mộng quanh
Trên trời em hỏi gì anh
Xuống tới dưới đất đời quanh kiếm gì
Chẳng biết nữa nhưng nhiều khi
Niềm vui đuôi mắt xuân thì liếc nhanh
nguyễn nam an
30.4.01
có một thằng điên
có một thằng điên
Có một thằng điên nằm nghiêng trong thành phố
mất tên từ ngày thất trận, buồn riêng
Hay mối sầu chung tháng tư gãy xuống
Bầm dập đời, tên – trí – nhớ vẫn nguyên
Có một thằng điên, tên gì, sao phải gọi
phải nói mỗi ngày nằng nặng mùi lên
Cống rãnh chắc quên hình hài vất xuống
Và em Sài Gòn, niềm nhớ không quên
Có tên thằng điên lộn nghiêng trong thành phố
Đỏ đỏ một màu, màu máu quê hương
Sao em bỏ đi, tìm đường ra biển
Hòa bình đã về, vẫn máu và xương
Lũ con đi hoang cuồng ca chiến thắng
Ánh mắt xưa buồn nặng mũ tai bèo
Vẽ hội, vẽ hè, vẽ nghèo, đói rách
Giữa Sài Gòn, lạch cạch bước chân theo
Có một thằng điên nằm queo trong lồng kiếng
“Độc Lập – Tự Do”, đói rách và nghèo!
Không gì quí hơn cái loa léo nhéo
Thằng bé cơ hàn ánh mắt trông theo
Nhà cũ không còn đường tên lạ hoắc
Địa chỉ vu vơ vài số héo hon
Ghi trên giấy vàng, vàng khè hiu hắt
Mẹ vượt biên, cha cải tạo không còn
Sao lại có tên con đường Cách Mạng
Thành phố xưa giờ mang nặng tên ma
Hai mươi năm qua vẫn là cõi lạ
Sống trên quê hương như kiếp không nhà
Đi ra biển đêm đi tìm hơi thở
Cố sống tìm ngày em nhỏ bơ vơ
Đêm của quỉ ma có ngày cũng tuyệt
Xác vô hồn – không bất diệt! Em chờ
Có một thằng điên, có bầy cháu núi
Lúi xúi học đòi, kiếm chác cùng chia
Trát trên phố quen phấn son tàn tạ
Che nỗi hận thù, nỗi nhục đánh thuê
Giữa thành phố quen đi về hai buổi
Sài Gòn ầu ơ trong giấc ngủ chờ
Kệ mẹ nó tên thằng nào bốc thối
Kệ mẹ nó, chờ, anh vẫn còn mơ
Mặc tên thằng điên, nay tên thành phố
Anh gọi Sài Gòn lạc tiếng bơ vơ
Chân vẫn phiêu bồng, ngu ngơ xứ lạ
Ngày nắng ngày mưa tạm bợ vẫn chờ
Câu thơ Cao Tần đọc lên xót ruột
Số quân vẫn còn, số súng trong mơ
Anh cầm thẻ bài, cái còn sót lại
Não nuột nằm nghe mưa rớt không ngờ
Hoàng Khởi Phong ơi! Còn đây căn cước
quân nhân; xưa chuồn về phố tìm em
Vờ đi nghe ông tôi vài ba bữa
Đứng trước cổng trường nghe chút đời yên
Hai mươi sau không phiền ông nữa
Phố đâu mà về theo áo trắng riêng
Sài Gòn giờ tên thằng điên nào chết
Vô đại vài lon không hết ưu phiền
Hai mươi năm sau tóc buồn chớm bạc
Nghe Tưởng Năng Tiến, nghe Thượng Văn hề
Nghe Hoàng Phủ Cương, nhậu bia, ngoài quán
Nghe em đợi về, Chờ-Ai, thời chia
Ngày vẫn vu vơ bắc nam, nam bắc
Ngồi San Jose tháng tám hắt hiu
Tôi làm bài thơ giữa chiều chong mắt
Chờ đợi gì em, phố nhỏ, buồn thiu
Đây Tiểu Sài Gòn đêm xuống cô liêu
Nhớ thành phố xa chân bước đời chiều
Kệ mẹ xác ma, mũ tai bèo lạ
Phố là Sài Gòn, tiếng nói buồn thiu
(…)
Có một xác ma nằng nặng đã nhiều
Đang vỡ rã trên thăng trầm cuộc sống
Sài Gòn của em ngày mưa ngày nắng
Gởi gì cho tôi, giờ nắng và mưa!
nguyễn nam an
[Trích THỨC, BUỒN CHI]
bài tạ ơn bùi ân
bài tạ ơn bùi ân
sáng ra không có cái gì
thì đi chùi rửa và kỵ cọ xe
thêm một ngày, một ngày nghe
anh tỉnh bơ kệ đi về như mây
sáng ra trời lạnh bàn tay
nhớ mùa em má hồng này biết đâu
đường xa lúc má hồng sầu
anh mong trời lạnh hồng mau tình chờ
sáng ra anh có những giờ
cà phê thành nợ đời chờ mắt ai
một ngày quanh quẩn trên vai
giờ bay theo những đường dài của mây
sáng ra, có cái gì đây
thì ra mùa lễ Tạ Ơn đầy, là em ./.
Bùi Ân
25 tháng 11, 2009
vài ba năm nữa
vài ba năm nữa
Rồi chừng vài ba năm nữa
Còn trơ mấy nhánh tóc xanh
Không đủ quyện vòng níu giữ
Chắt chiu đôi giấc mộng lành
Rồi chắc cũng đành gửi trả
Bao lời hẹn ước trăm năm
Nhịp tim đau chùng tiếng thở
Chân xa bước có ngại ngần?
Rồi chừng vài ba năm nữa
Bàn tay gầy guộc xương khô
Ngón dài rưng rưng cởi bỏ
Bao nhiêu tháng đợi năm chờ
Rồi chừng vài ba năm nữa
Chắc gì ta vẫn còn đây
Chắc gì người rồi còn đấy
Nói chi đến chuyện kiếp này
Rồi chừng vài ba năm nữa
Trăng lững lờ treo
Mây hững hờ bay…
phan các chiêu hằng
(2009)
nhớ tháng mười
nhớ tháng mười
tình cờ qua lối quen xưa
nghe trời đất bỗng chuyển mùa trong tim
trên vai vàng nắng tháng giêng
lòng ta đẫm giọt mưa nghiêng tháng mười…
phan các chiêu hằng
(2008)
Giữa Dòng / Lá Vàng
Giữa Dòng
Hàng cây giờ đã trổ hoa
Xuân sang hứa hẹn tách trà giữa sông
Duyên thầm ai biết mà trông
Phà đi mấy lượt mấy dòng mới yên
Xưa nay nắng vẫn bên thềm
Thu Đông nào thiếu, người hiền đâu xa
Trà xanh sông lặng bến qua
Hương thơm không ở phồn hoa giữa dòng
Lá vàng
Đêm về sao vội vàng
Đêm đi mộng chưa tan
Ngày dài trong thao thức
Làm sao trả lời được
Ý nghĩa của lá vàng
Nguyên Nhất
5/18/04
có lúc giữa đời
có lúc giữa đời
có lúc giữa đời nhìn quanh quất
từ trời cao mây cúi thật gần
che tầm nhìn dõi theo bóng khuất
buổi quay về gót nhỏ phân vân
có lúc giữa đời ta lẩn quẩn
quanh co theo qua những lối mòn
nến sao trời xa không đủ sáng
nên bóng tàn phai giữa héo hon
có lúc giữa đời trong lận đận
ta vẫn chiêm bao những mộng lành
trong tim ngây ngô, và có lúc
giữa đời trầm luân, ta thấy anh…
phan các chiêu hằng
06, 2009
Xin em đừng nhớ
Xin em đừng nhớ
Mắc mớ chi mà em nhớ
Một thằng ốm yếu ho hen
Ngày ngày sống quanh góc chợ
Một đời lẩm cẩm nhỏ nhen
Mắc mớ chi mà em yêu
Tình xưa vá víu lằng nhằng
Đêm đêm võ vàng chăn chiếu
Vơi đầy chỉ một tuần trăng
Mắc mớ chi mà em khóc
Chia tay thì cứ vẫy chào
Coi như là mình đơn độc
Không chừng em sẽ chẳng sao
Mắc mớ chi em không nghĩ
Ta giờ tóc bạc lưng cong
Một đời trơ thân chốt thí
Tay còm ôm mối tình không
Mắc mớ chi em không quên
Mắc mớ gì em cứ nhớ
Chỉ là mỗi một cái tên
Mà sao em cứ đợi chờ.
Nguyễn thanh-khiết
Nhìn ngược
Nhìn ngược
Xua tay đuổi mặt trời đi
Chổng mông mà ngó ngày đi vội vàng
Cắm đầu như vậy thở than
Trăm năm chẳng biết còn mang nghiệp gì
Làm gì với nỗi tình si
Mà đau với vết xuân thì đã qua
Xua tay đuổi bóng trăng già
Trăng treo một góc, ta qua một đời
Một mai vó ngựa rã rời
Chổng mông ta ngó một trời buồn thiu
Nhếch môi cười với quạnh hiu
Vòng tay tiễn biệt chắc chiu cuối cùng
nguyễn thanh-khiết













