Q U Y Ê N B O O K – nna

Góc nhỏ của An và bằng hữu

chủ nhật ở santa ana

chủ nhật ở santa ana

đến lúc vác ba lô đi
trong đó chẳng có gì chỉ em
em theo anh qua bao miền
về đây một chỗ gọi riêng của mình
anh vất cây súng điêu linh
nghe em gọi chiều ngóng tình tôi ơi! ./.

nguyễn nam an

March 26, 2017 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

HẾT LÒNG

HẾT LÒNG

Người Việt mình có những câu, những chữ nghe hết sức đặc biệt và gợi cảm, mà có lẽ không phải ai cũng hiểu nếu chưa từng trãi qua điều đó. Tôi muốn nói hai chữ “hết lòng” cũng biểu hiện một tấm lòng, một tình thương cao đẹp mà không phải ai cũng sống trọn vẹn và đúng ý nghĩa hết lòng với những người mình yêu thương.

Tôi là một người đa cảm, tôi thương yêu những người bịnh tật, đau khổ xung quanh tôi, luôn cảm thông và giúp đỡ những bạn bè, họ hàng có hoàn cảnh khó khăn và tôi cũng thương cả người dưng không chút quen biết. Ấy vậy mà tình thương những tưởng bao la đó lại rất hời hợt không chút sâu sắc, để có ngày tôi ngồi khóc ân hận cho những sự việc đã qua mà không bao giờ có cơ hội để được làm lại. 

Có lẽ chúng ta sống ở đời luôn mắc phải một lỗi lầm cứ tưởng rằng nhỏ nhưng lại rất lớn, đó là ít chú tâm đến những người sống bên cạnh như cha mẹ, vợ chồng, anh chị em mình. Tôi có cặp bạn, người chồng cũng sống có trách nhiệm, tốt bụng với bạn bè, đồng nghiệp vậy mà khi người chị vợ bị bịnh nặng gia đình khó khăn anh không hề hỏi han, giúp đở bởi vì cứ nghĩ vợ anh đã lo hết rồi, người vợ thì nói tiền bạc trong gia đình hai người đều biết, không phải dư dã nhiều để chị tự ý cho gia đình mà không hỏi anh…Thế nên cuối cùng chị âm thầm đi mượn tiền bạn bè giúp chị ruột mình mà không nói cho chồng biết. Từ đó gia đình có vết rạn nứt, không phải một lần mà nhiều lần vì cái tính vô tâm của anh và họ đã đi đến chuyện chia tay hết sức không đáng. Cũng như bạn tôi có một người yêu giỏi giang, hiền lành nhưng anh chẳng bao giờ tặng quà cho bạn tôi vì một lý do hết sức đơn giản là anh nghĩ bạn tôi giàu quá thứ gì chẳng có tặng làm gì nữa… Thoạt nghe tưởng có lý, nhưng nhìn lại anh cũng nhận quà từ bạn tôi, khi thì cái áo, lúc cái bóp, hộp bánh anh thích…và cả sợi dây chuyền đắt tiền mà anh rất thích, rất vui. Anh có cảm nhận niềm vui khi nhận quà nhưng lại không muốn mang niềm vui đó lại cho người anh thương vì anh không muốn…tốn tiền rồi biện hộ cho điều đó bằng suy nghĩ bạn tôi đã quá đủ đầy.

Tôi cũng gần như vậy, tuy không phải đến mức keo kiệt nhưng cũng có chút tính toán, phân biệt khi mua quà và chính điều đó làm tôi đau lòng và là điều nhắc nhở tôi rất nhiều suốt những năm tháng còn lại của đời mình.

Gia đình tôi có bốn chị em gái và một người anh trai. Anh tôi bị bịnh từ nhỏ rồi điếc câm và tâm thần nhẹ. Nhưng anh là người hiền lành, vui vẻ như con nít dù khi đã ngoài năm mươi. Anh rất thích được dẫn đi ăn tiệm, đi chơi, và mặc quần áo mới, mỗi khi ai mua quà cho anh thì anh cười hớn hở lắm! Có rất nhiều điều anh không biết, anh luôn là đứa con nít không trưởng thành, nhưng tình thương anh dành cho ba má tôi và cho chúng tôi thì không gì nhầm lẫn được.

Tôi cũng nhìn thấy ở nhiều gia đình hễ có đứa con xấu xí, hay tật nguyền thì cả nhà xem thường, có khi ruồng bỏ hay thậm chí xem như người giúp việc trong nhà bắt làm đủ thứ việc và la mắng không chút tiếc thương. Riêng gia đình tôi thì thương anh tôi lắm, ba má tôi cưng anh không bút mực nào tả hết, còn bốn chị em gái tôi cũng thương quý và lo lắng cho anh nhiều vì tất cả chúng tôi đều nghĩ anh đã gánh dùm hết những bất hạnh của gia đình nên gia đình tôi mới được sung túc, hạnh phúc. Dù vậy tôi cũng đã nhìn thấy những điều hết sức vô tình trong gia đình mà tôi hoàn toàn không chút suy nghĩ, chẳng hạn như khi ăn uống có những thứ mọi người không thích hay ăn ngán rồi thì lại đưa anh ăn, và anh hoàn toàn dễ nuôi, ăn gì cũng được, ăn ngon lành nên không ai nghĩ là đã không tốt với anh. Hay cũng có những khi bọn tôi làm biếng nên sai anh đi lấy cái này cái kia trong khi anh là anh đúng ra bọn tôi không được phép làm vậy. Tôi thương anh lắm nên lúc nào đi chơi xa cũng mua quà về cho anh, chỉ cần thỏi kẹo, cái bánh anh cũng vui rồi. Có lúc không tiện mua quà tôi lấy hộp bánh trên máy bay về cho anh thì anh cũng đón nhận hết sức vui mừng. Và chính tôi cũng từng …bất công với anh khi luôn chọn mua những thứ rẻ tiền hơn cho anh so với những người khác trong gia đình vì nghĩ anh có biết gì đâu. Nhiều lần tôi mua áo quần cho anh khác cho chồng mà khi về mới thấy mình đã không để tâm nhiều khi chọn quà cho anh mình, nếu mua cho anh cái áo như cho chồng chắc anh mặc đẹp hơn. Và một lần đi du lịch tôi đã chọn mua cho anh cái áo sơ mi là một cặp với áo chồng tôi, một cái áo đắt tiền mà lòng cũng có chút phân vân… Nhưng đâu biết rằng đó là món quà cuối cùng tôi tặng anh tôi, khi tôi về đưa áo cho anh nhìn anh hân hoan ướm thử vào người, cái áo ca rô vàng rất hợp với da trắng của anh, tôi thật sự vui và cảm động. Chín ngày sau anh mất vì bị nhồi máu cơ tim, anh mất hết sức đột ngột trên tay tôi và tôi đã khóc như mưa, mà chỉ mình tôi hiểu, khi soạn áo quần bỏ theo anh, tôi nhìn chiếc áo ca rô vàng anh chưa có dịp mặc mà lòng đau như cắt. Giá mà trước đây tôi đã sống hết lòng với anh thì tôi sẽ không có chút gì ân hận sau này, không có những ngày thẩn thờ nhớ lại mình đã ngần ngừ, đã tiếc tiền mua quà cho anh vì cái suy nghĩ “anh biết gì đâu”, anh thật sự không biết nhưng tôi biết, tôi đã không thương anh tôi hết lòng.

Cuộc đời thật ngắn ngủi, tôi lại rất nhạy cảm nên luôn cảm nhận được nhiều điều xung quanh mình, tôi hiểu nhiều rằng hạnh phúc được cho đi lớn hơn nhiều lần so với được nhận lại, tôi thanh thản khi cảm nhận được điều đó!

Và tôi đã học được bài học rất giá trị là khi làm bất cứ điều gì cho người mình thương, dù một điều nhỏ nhặt nhất, tôi sẽ làm hết lòng, hai chữ “hết lòng” nghe tưởng chừng đơn giản mà không đễ thực hiện chút nào, nhưng nếu bạn làm được bạn sẽ thật sự hạnh phúc.

Sông Chuyên

 

March 25, 2017 Posted by | * Uncategorized | 3 Comments

bailey

bailey

lạy cát. để biết đất còn
thâm niên hình tưọng
vuông tròn tứ thân
lạy cát lạy cát thập phần
cái hom của nước
cái mầm của cây
biển trời tự dạng đu. bay
cái rùa sút móng
nỏ gầy thân chim
lạy cát lạy cát im lìm
nâng cao biển sóng
nhận chìm vong nô
cá chết thì tấp vô bờ
người chết
không một nấm mồ
chôn
thây

hoàng xuân sơn
18/3/2917

March 25, 2017 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

mùa hoa nở rộ

Lancaster 2-21-17
một vùng trống, một vùng không
mà hoa nở rộ từ trông xuân về
ỏ nơi em đến, hoa kề
một ngày vui nhất từ tung hê đời
một ngày lancaster ơi
anh đổi hết lấy đây thời theo em ./.

nguyễn nam an

March 22, 2017 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

một ngày gặp Vũ Đình Trường & Hà Điệp Hạ Phương

một ngày gặp Vũ Đình Trường & Hà Điệp Hạ Phương

 
một ngày gặp Vũ Đình Trường
nghe chuyện kể Biệt Động Quân buồn chết cha
trận nào Suối Đá xa xa
vào đời chuẩn úy sữa mà đụng cay
cà phê Factory đây
nhìn nhau ngày cũ đầy mây quê nhà ./.

nguyễn nam an

March 22, 2017 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

mượn ca dao viết bài thơ

mượn ca dao viết bài thơ

Bây giờ nhớ phố vàng hoe
Nhớ em trưa nọ nói nghe vai này
Lên đây thì ở lại đây
Bao giờ bén rể xanh cây thì về./.

Dương Nổ

March 21, 2017 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

em gọi tôi “T-Shirt” ơi

em gọi tôi “T-Shirt” ơi

Em gọi tôi “T-Shirt” ơi
Thì “T-Shirt” hỡi của thời thương em
Cầu cho đời sống êm đềm
Cầu cho áo nọ ở quên không về
Tôi gọi tôi “T-Shirt” ê
Đường xa có lái xe về đừng quên
Chậm thôi đời sống êm đềm
Chậm thôi để nhớ mừng thêm một ngày
“T-Shirt” lên, “T-shirt ” đây… ./.

nguyễn nam an

March 19, 2017 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

Văn Tế Anh Hùng Võ Hoàng

16 năm đọc lại bài thơ cũ
Lòng ngậm ngùi u uất hận lưu vong
Từ Đà Thành
===========================================
 
Văn Tế Anh Hùng Võ Hoàng      
                        Thành kính dâng anh linh Võ Hoàng
Trời áo não
Đất u sấu
Tin anh hùng ngã gục rừng sâu
Gương trung liệt rạng ngời tiết tháo
Hai mươi năm trôi qua lệ còn chưa ráo
Một giòng đời còn đó hận mãi thiên thu
Vì không chịu ngồi nhìn cảnh quê hương khốn khổ ngục tù, đành bỏ  hết vợ đẹp con ngoan, bỏ hết tương lai sáng lạng làm mũi tiên phong mở đường về diệt loài chồn cáo
Bởi cương quyết lật đổ  bầy thảo khấu gian manh xảo quyệt, mới chấp nhận màn trời chiếu đất, chấp nhận cuộc sống gian nan làm thanh ván nhỏ nối nhịp cầu tháo mở ngục lao
Lòng yêu quê hương vằng vặc trời cao
Quyết tâm phục quốc dày vò trí não
Nơi Đất Lạ mọi người quay cuồng cho miếng cơm manh áo
Bước tha hương mấy kẻ thao thức chốn cắt rún chôn nhao ?
Tiếng máy in xầm xập không át nổi tiếng lòng thôi thúc phất cờ cao
Lời con trẻ bi bô khó lòng ngăn lời tim kêu gào xây tuyến pháo
Quê người bát nháo
Đất Mẹ lao đao
Góc Bể  Bên Trời đời khắc khoải hư hao
Nhân Văn tạp chí bút phân vân áo não
Măng Đầu Mùa lại héo hắt xanh xao?
Gươm tráng sĩ sao đắm chìm mộng ảo?
Đời lưu vong sớm chiều ngơ ngáo
Hận thất quốc năm tháng dâng cao
Anh yêu quê hương như sóng nước Phú Quốc dạt dào
Anh nhớ đất nước tựa đất trời Việt Nam giông bão
Mỗi tháng tư mỗi gục đầu áo não, mặt mày lơ láo, hai mắt cay xè lòng xa xót xiết bao
Từng mùa Xuân từng ôm mặt đớn đau, hồn xác hư hao, buồng tim vỡ nát dạ u phiền thảm não
Quyết dạ ra đi giương cao cờ chính đạo
Một lòng quay lui đập nát phủ cường hào
Quẳng hai chữ công danh vào giá áo
Mang một lòng trung hiếu tới thiên lao
Kinh Kha sang Tần bờ Dịch Thủy còn ẩn tàng cao ngạo
Võ Hoàng về Việt dòng Cửu Long mãi ngời rạng anh hào
Nơi chiến khu gởi vần thơ lửa cưu mang hoài bão
Giữa núi rừng nhỏ giòng lệ  buồn khép kín thương đau
Gương trung liệt tiền nhân thôi thúc anh dấn thân như người xưa trọn đời tiết tháo
Lòng yêu thương đất tổ dẫn đường anh tiến bước như kẻ sĩ chẳng chút đảo chao
Chí hùng anh xanh mặt trời cao
Gương dũng lược xám mày đất ráo
Phú Quốc rạng danh người con của biển hồ hải đảo
Việt Nam nức tiếng hậu duệ của chí sĩ anh hào
“Lấy Cái Chết Đền Tạ Non Sông” phách tráng sĩ mãi chiếu rạng chí cao
“Không Thành Công Cũng Thành Nhân” lời anh hùng còn sáng ngời tâm đạo
Thượng hưởng
Từ Đà Thành
(1 tháng 8 năm 2001)
Ghi chú: Đất Lạ và Góc Bể Bên Trời là những tác phẩm của nhà văn Võ Hoàng
Măng Đầu Mùa là tác phẩm của anh viết chung với nhà văn TNT

March 19, 2017 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

bài thơ cũ lớp chín một phan chu trinh

bài thơ cũ lớp chín một phan chu trinh

CV
anh đọc cho em nghe bài thơ
cả bọn làm thuở khờ trong lớp
giờ nhớ lại một câu nghe rất hợp
“thề hộc máu… thương em” hôm nay ./.

dương nổ

March 18, 2017 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

vườn nắng. mùa xuân

Vườn nắng . Mùa Xuân

Anh ạ, nắng mùa xuân rất ngọt
gió tràn trề buổi sớm qua vườn
Vai áo em thơm lừng hương bưởi
Khoé hoa cười óng ánh giọt sương

Thương quá anh ơi, nụ hồng mới nở
Tròn trịa búp non , những ngón tay xinh
Như trang sách đầu ngày vừa mở
Có trời xanh ôm ấp bình minh

Kìa anh . Mầm cỏ dại cựa mình vừa nhú
Len lén lùa mấy cọng lá thông
Tim tím xinh nụ hoa thạch thảo
Mắt tròn xoe hây hẩy nắng hồng

Anh ạ , em yêu bốn mùa trời đất
Yêu nhất mùa xuân , mùa của đôi mình
Yêu con nắng về hương mùa ngây ngất
Để em hít hà ngày tháng yên bình

Để em nhớ anh , những mùa xuân cũ
Anh đến cùng em , chia bớt lo toan
Cùng em bước qua mùa đông ủ rũ
Nghe anh dặn dò . Yên nhé , tình ngoan .

Nhật Tân

March 18, 2017 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment