Q U Y Ê N B O O K – nna

Góc nhỏ của An và bằng hữu

Phù Chí Phát

Phù Chí Phát

[Lần gặp ở Đà Nẵng, trước nhà sách Việt bên này Nữ Trung Học Hồng Đức, Phan Châu Trinh]

 

tao về phép [ chắc phép chuồn ]
ngang qua trường cũ ngang luôn trường người
thấy mày thả bộ rong chơi
với Phạm Sỹ Sáu của thời du ca
thời đó trẻ quá quê nhà
tiếng đàn vụng dại tiếng ca non chừng

tao về phép [ muốn ở… luôn ]
quên rừng quên núi quên đường ngược xuôi
mày hỏi bài thơ bùi ngùi
gửi đăng báo lớp [ viết chơi thôi mà ]
thời đôn quân [ lính miền xa ]
những ngày cà chớn như là đời treo

cám ơn Anh Trinh email
nói mày… chữa bệnh kéo theo cây đàn
va li và nỗi buồn đang
dấu không cho biết vàng vàng ung thư
hành quá xá sau lần từ
tưởng xong để sống như bao nhiêu người
cầu mày qua khỏi Phát ơi ./.

Nguyễn Nam An

August 23, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

nháynháy

nháynháy

nháynháy con mắt điêu linh
nháynháy khoảng trống
vô hình
vô tâm
nháy râm
là cái ăn
nằm
một mình âm thiếu
hai mình hợp âm
dương. như cung lên vút
tên
nháynháy tàn cuộc
miếu đền dở dang
nháynháy
cụ bị lầm than
miếng môi vạ vật
đùng đoàng lưu linh
nháynháy là nháy
rất
tình

hoàng xuân sơn
17 fév. 2005

August 19, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

đàn trẻ thơ vẫn đi trong đêm đến trường*

đàn trẻ thơ vẫn đi trong đêm đến trường *
a tnt 2
buồn, ngồi hát Trịnh Công Sơn
một câu thời chiến thấy buồn thời nay
đàn trẻ thơ vẫn vậy này
những tên ú nụ tự bay như ruồi! ./.

nguyễn nam an

*Nhạc Trịnh Công Sơn

August 18, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

Mỹ Dung

Mỹ Dung
NNH

Thời gian mới nhậm chức Đại Đội Trưởng, tôi sống trong doanh trại một thời gian ngắn, sau đó dọn ra phố chợ ở ‘cho vui’, trong căn nhà của Trung Tá Q. Ông này được thuyên chuyển sang Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn bên Cần Thơ nên cho tôi thuê cũng nhằm mục đích giúp ông giữ nhà.

Cùng sống với tôi là Trung Sĩ Liêm, một Hạ sĩ quan đã lớn tuổi, vừa là “cận vệ” (do đất Vĩnh Bình cũng không mấy an ninh), vừa giúp tôi trong các công việc lặt vặt như nấu cơm, giặt quần áo v.v…

Trở ngại duy nhất là phương tiện liên lạc với gia đình ở Saigon. Vì không có điện thoại nên cứ vài ngày lại phải sang Bưu Điện gọi về nhà.

Sau gần một tháng chạy qua chạy lại như thế thì tôi có cơ hội quen cô trưởng phòng điện thọai vừa tròn 22 tuổi, vóc dáng xinh đẹp, rất xứng với cái tên Mỹ Dung và giọng nói ngọt ngào đặc biệt của người Miền Nam :

– “Từ nay để khỏi mất công, em sẽ giúp anh nhận và gọi về nhà mỗi ngày”

Tôi rất ngạc nhiên không hiểu sao cô này lại ‘chú ý’ tới mình như vậy ? Nhưng ngạc nhiên hơn nữa là thấy cô ta chưa đeo nhẫn cưới, chuyện tương đối hiếm ở một cô công chức xinh đẹp tỉnh lẻ.

Mẹ tôi mừng lắm vì hàng ngày vẫn nhận được tin tức về đứa con trai ngoài tiền tuyến vẫn an toàn, hứa sẽ có dịp đền ơn cô điện thoại viên “kỳ lạ” này, vì cô còn cho biết tôi sống rất… lành mạnh, và báo cáo cả những chuyện vặt vãnh như hôm đó tôi ăn sáng ở đâu, uống cà-phê quán nào!

Vốn tính lười biếng nên tuy mừng vì có người giúp liên lạc với gia đình, nhưng rồi tôi cũng quên hẳn cô ta. Cho đến một hôm từ vùng hành quân trở về thì thật ngạc nhiên khi thấy trên bàn cả một rừng trái cây : chôm chôm, sầu riêng, măng cụt… là những thứ tôi rất thích, nhưng chỉ ăn đại khái chứ chưa bao giờ mua nhiều đến thế.

Hỏi ông lính thì mới biết do Mỹ Dung mang sang cho, vì cô biết hôm nay tôi từ vùng hành quân trở về.

Do phép lịch sự, tôi đã mời Mỹ Dung sang chơi để ngỏ lời cám ơn. Nhưng quyết định ‘lịch sử’ này đã làm tình thế thay đổi hẳn, vì từ hôm ấy, mỗi buổi chiều sau khi tan sở, cô đều xách theo “gà mền” với đủ loại thức ăn thổ sản của Miền Nam, từ canh chua cá bông lau, cua rang muối, gà hấp bia 33.v. v…đều do chính tay cô nấu.

Có lẽ đó là một thời gian hạnh phúc nhất trong đời lính vì đã quá chán “cơm hàng, cháo chợ”, hoặc phải ăn những món rất dở, do một ông lính gìa nấu từ ngày này sang ngày khác.

Thanh niên độc thân mà lại phải đóng vai một “nhà tu” thật không dễ. Tình cảm của tôi dành cho Mỹ Dung chắc chưa phải là tình yêu, nhưng nếu ngày nào cô không đến thì vẫn cảm thấy “hơi” nhớ không khí của những bữa cơm gia đình.

Nhưng một hôm, tình hình đột nhiên trở nên bi thảm vì ông lính gãi đầu gãi tai nói với tôi :

– Thú thiệt, dzì thương ông thầy nên tui mới dám nói, ông thầy phải… “tránh xa” cô Mỹ Dung ngay đi!

Rồi ông ta kể lể :

– Tại ông Thầy không biết thôi, chứ cả tỉnh lỵ đều biết “tiểu sử” của cô. Là Hoa Khôi trường Trung Học Thoại Ngọc Hầu ở Long Xuyên, con gái cưng duy nhất của một bà đại điền chủ nhưng cô lại có số… ”sát phu”!

– Đã có hai vị Sĩ quan hỏi cưới, nhưng đều không thành vì cứ ăn hỏi xong thì các ông đều… chết trận.

– Đặc biệt là mạng sống của mấy ông sĩ quan này “tỉ lệ nghịch” với cấp bậc. Ông nào lon càng lớn thì mạng sống… càng ngắn. Ông Đại Úy chỉ sống được có một tháng sau đám hỏi, còn ông Thiếu Úy thì nghe đâu được… 4 tháng!

Cô Mỹ Dung về đây ở với bà dì để tránh những dư luận xấu về cô.

Vốn không phải là người tin dị đoan nên tôi nghe rồi cũng bỏ qua và cho đó chỉ là tin đồn thất thiệt của những bà có tính “ngồi lê đôi mách”.

Nhưng chỉ ít lâu sau, tôi đã phải “xét lại”, vì nhiều lần các chủ quán ăn nhất định không chịu lấy tiền ! Ban đầu tôi còn chủ quan cho là họ muốn trả một cái ơn nào đó.

Nhưng rồi cũng hiểu ra vì có lần nghe được một bà “phán”:

– Tội nghiệp ông Bác Sĩ còn trẻ thế, tốt bụng thế mà lại… chết sớm !

Cứ nghe lời than ‘thảm não’ của bà và tính theo cấp bậc của tôi lúc đó thì có lẽ bà chủ quán đã kết luận là tôi chỉ còn được ‘hưởng dương’ vài ba tháng nữa, có tính tiền cơm cũng chả đáng là bao, cứ xem như tạm ứng trước để sau này khỏi phải… phúng điếu !!!

Thành phố nhỏ “đi dăm bước đã về chốn cũ” nên tin đồn loan rất nhanh. Nghe đâu có bà đã chuẩn bị sẵn vàng hương để tiễn tôi sắp được ‘thuyên chuyển’ sang “Quân Đoàn 5” (VNCH lúc đó có 4 Quân Đoàn, Quân Đoàn 5 là tên gọi của… Nghĩa Trang Quân Đội)

Sống trong bầu không khí ‘thiêng liêng’ như thế, “Thánh” cũng phải biết sợ chứ nói gì một người bình thường.

Chỉ trừ Mỹ Dung có vẻ như không biết, hàng ngày cô vẫn mang cơm sang cho tôi và thường ở lại chơi tới khuya. Vì lý do an ninh, mỗi đêm tôi lại phải lái xe đưa cô về tận nhà, và cứ y như rằng, khi xe vừa nổ máy là cả phố bật đèn, mở cửa chạy ra xem, có vẻ thắc mắc lắm vì sao chờ mãi mà tôi chưa…chết !? dù là tính mệnh chỉ còn… tính từng ngày !

Dù sợ, nhưng vốn là một người yếu đuối trước phụ nữ, nhất là phụ nữ đẹp nên tôi cũng chẳng biết cách nào giải quyết. Chẳng lẽ lại cấm cô ta đến chơi? vả lại tôi rất tiếc những bữa ăn ngon và không khí ấm cúng gia đình.

Nhưng “cẩn thận” nên tôi cố tránh không đụng cả đến… bàn tay Mỹ Dung, với suy nghĩ đơn giản “nếu chưa… đụng chạm, có gì xẩy ra chắc cũng không đến nỗi !”.

Và những khi cô sang chơi, chúng tôi luôn luôn ngồi ở phòng khách, bật đèn sáng trưng, mở hết cửa sổ, cửa cái, để nếu có ai tò mò nhìn vào cũng thấy hết mọi chuyện bên trong.

Để bảo đảm an ninh, tôi còn cho ông lính cầm súng ngồi gác ngoài cửa.

Thật đến khổ! vì bỗng dưng tôi lâm vào cảnh “Quan Công phò nhị tẩu”!

Chỉ khác là Quan Vân Trường ngày trước suốt đêm cầm đuốc đứng sừng sững ngoài lều, canh cho hai bà chị dâu ngủ để chứng tỏ với Tào Tháo về lòng trung thành thờ Lưu Bị.

Còn ngày nay tôi phải thắp đèn sáng và… ”ăn chay, giữ giới” chỉ vì sợ… chết yểu, khi phò “nhất tẩu” chứ không cần trung thành với ai cả.

Vốn là một người con gái chất phác nên Mỹ Dung vui lắm, không hề quan tâm việc đã làm tôi mất ngủ, cô cứ sang chơi tâm sự với tôi đêm này sang đêm khác.

Nhưng may mắn đến bất ngờ vì tôi lại được một bà khác “cứu bồ”.

Số là ở Bệnh Viện Tiểu khu có Bác Sĩ Anh (tôi đã quên mất họ ông ta) là một bác sĩ Giải phẫu Thẩm Mỹ nổi tiếng. Thân chủ của ông từ Cần Thơ, Long Xuyên, Vĩnh Long, Sa Đéc… tới nườm nượp.

Đàn bà con gái thật lạ, thích sửa sắc đẹp nhưng lại không thích cho ai biết mình đã sửa, nên các cô thường chỉ rủ một người bạn đi cùng cho “có chị, có em” và chỉ muốn ở lại Thẩm Mỹ Viện cho đến khi vết thương lành hẳn mới ra về chứ không muốn ở khách sạn vì sợ có người trông thấy.

Bà vợ ông Bác Sĩ giải phẫu thì rất thích… tiền, nhưng lại không muốn chứa mấy cô thân chủ của Thẩm Mỹ Viện vì tính bà hay ghen do nhan sắc không được lộng lẫy lắm của một người đàn bà đã “ngoại tứ tuần”.

Vốn là người nhiều ‘sáng kiến’ nên bà chạy sang tôi :

– Chị nhờ chú giúp anh chị một điều”. Và bà vào đề ngay :

– Căn nhà chú đang ở quá rộng! Bây giờ chị tính thế này nhé (?) Vào cửa là phòng khách rồi đến phòng anh lính, tới phòng chú rồi mới tới nhà bếp.

– Từ ngày mai, chú cứ cho anh lính về phép rồi chị sẽ mang mấy cô qua gửi chú … “săn sóc”. Chị sẽ đem cơm cho họ mỗi ngày và sẽ thanh toán tiền thuê nhà với chú sòng phẳng”

Biết tính tôi hay cả nể và sợ tôi thay đổi ý kiến, nên hôm sau bà khuân ngay mấy cái giường cùng 2 cô “đang sửa” vào… ở nhà tôi !

Tôi rất mừng vì chỉ nghĩ đơn giản là nhờ thế Mỹ Dung sẽ thấy tôi sống “bê bối” quá, mà không thèm tới nữa, chứ thực ra tôi cũng không cần tiền.

Tưởng khôn mà hóa dại ! Không ngờ sống chung đụng với phụ nữ lại khó khăn đến thế !

Lúc trước sống một mình nên tôi chẳng hề để ý là buồng tắm nhà tôi không… có cửa! và từ cửa sổ phòng ngủ của tôi lại nhìn thông thốc vào… buồng tắm, chỉ cách một khoảng sân nhỏ.

Nên mỗi khi nghe hai nàng báo cáo “Chúng em đi tắm đây !”, là tôi lại phải chạy vội ra phòng khách… ngồi chờ.

Thế mà nhiều lúc vẫn gặp… ‘nguy hiểm’, vì các cô này vốn trẻ người non dạ nên rất… vô tâm!!! Nhiều khi đi tắm mà lại… quên không báo cáo với chủ nhà. Cũng may mà mình nhắm mắt kịp !

Một lần đi làm về, thấy cửa khóa bên trong mà trước nhà lại treo biển “CẤM VÀO”. Gõ cửa mỏi cả tay tới nửa giờ mới mới thấy một cô chạy ra “ỏn ẻn”:

– “Xin lỗi anh chúng em đang giúp nhau tỉa “lông… mày” nên không nghe thấy !”

Tôi đoán có lẽ các cô đang giúp nhau tỉa thứ gì khác thôi, chứ lông mày các cô đều đã cạo sạch để “xâm”, lấy đâu ra mà mọc nhanh thế ?

Nhưng nguy hiểm hơn cả, là Mỹ Dung tự nhiên có lý do đóng vai… bà chủ nhà, “dọn” sang ở luôn để ‘săn sóc’ hai cô kia, nên tôi đành phải ra phòng khách ngủ trên ghế sofa.

Bà Hồng Vân, vợ Bác Sĩ Anh thì hài lòng lắm, an ủi tôi :

– Trước kia chú chỉ có một người lính săn sóc, nay có tới… ba cô lo nên chị cũng yên tâm !

Nhưng cũng vì “chị cũng yên tâm” mà bà lại ‘quên’ luôn việc mang cơm sang cho hai cô bệnh nhân của bà. Chẳng nhẽ để hai cô đói nên tôi ngày ngày lại phải ra phố mua cơm mang về “dâng” hai nàng!

Nghĩ cho cùng thì cũng chẳng sao vì từ đó tôi ăn ngon miệng hơn do có dịp vận động trước bữa ăn, nhưng lại khổ sở vì… mất ngủ.

Cực chẳng đã, tôi phải bò về Sài gòn, năn nỉ một ông bác giữ chức vụ khá lớn, giúp làm cách nào “thuyên chuyển” Mỹ Dung về Sàigòn.

Tôi kể hết mọi sự cho Bác tôi nghe. Nhưng vốn là người luôn luôn giữ sự đạo mạo “Cửa Khổng, Sân Trình”, ông phán một câu :

– Cây ngay không sợ chết đứng cháu ạ !

Cũng may, ông không hiểu nhưng Bác Gái tôi lại hiểu nên vì thương thằng cháu, bà gắt lên :

– Cái ông này nói lạ thật, “cây càng ngay, càng dễ… chết đứng! ” từ xưa đến nay ông có thấy thằng đàn ông con trai nào cây… “cong queo” mà lại chết vì đàn bà, con gái bao giờ chưa?

Vốn nể vợ nên ông bác phải đành giúp tôi và chỉ vài tuần sau Mỹ Dung được chuyển về Bưu Điện Sàigòn.

Tôi thoát nạn. Chuyện này xảy ra khoảng cuối năm 1974.

Chỉ vài tháng sau, tôi nhận được Thiệp Cưới của Mỹ Dung và có về dự đám cưới. Đặc biệt là trong Thiệp Cưới cô còn gửi kèm một bức thư chỉ vài giòng chữ :

– Vì yêu anh nên em đã quyết định không… lấy anh!

Càng vui mừng hơn nữa khi biết chú rể là con một nên được ‘hoãn dịch’, vì dù sao cũng bớt sự nguy hiểm của trai thời chiến.

Năm 1980, được thả khỏi trại tù Việt Cộng, tôi có ghé thăm Mỹ Dung, người mà từ nhiều năm trước tôi đã xem như một cô em gái, vì dù sao “ván đã đóng thuyền”.

Điều lạ nhất là Mỹ Dung đang sống với một người chồng mới, vì ông chồng mà tôi đi dự đám cưới đã chết vì đắm tầu trong chuyến vượt biên !

Cho đến nay, tôi vẫn tin là mình là người có “căn tu” vì đã có những quyết định rất “sáng suốt” và đúng lúc.

Đoạn kết một cuộc tình.

Đang viết dang dở truyện “Mỹ Dung” chưa biết kết thúc ra sao thì tự nhiên có người giúp :

Chiều Thứ Bẩy vừa qua, tôi được bà Hồng Vân, vợ ông Bác Sĩ Giải Phẫu Thẩm Mỹ trong truyện, mời dự tiệc kỷ niệm 60 năm ngày cưới của hai vợ chồng.

Giữa bữa tiệc, bà Hồng Vân được mời lên kể lể những kỷ niệm cũ. Trong suốt 15 phút, bà đã gọi tôi lên đứng cạnh trên sân khấu để giúp… “Thanh Minh Thanh Nga” về chuyện cô Mỹ Dung, làm tôi ngượng đến muốn độn thổ.

Bà Hồng Vân người miền Nam nên nói rất thẳng. Trước đa số khách mời đều thuộc “Hội Đồng Hương Sa Đéc”.

Xin thuật lại vài câu nói của bà :

– Hồi đó, tôi đã định chọn thằng này làm em rể, nhưng sau thấy nó sống… bê bối quá!!! vì con nhỏ Mỹ Dung dọn sang nhà nó ở luôn. Mà thực ra lỗi tại tôi… ham tiền, gửi nó mấy con nhỏ… sửa sắc đẹp nên con Mỹ Dung mới có cớ dọn tới.

– Con Út, em gái tôi ngồi dưới kia, bây giờ đã ly dị, vì thằng chồng nó… “lựa”, lấy nhau chỉ mới có mấy tháng đã có bồ.

– Út ơi, đừng giận tao nghe mày, phải chi hồi đó mày lấy thằng này thì đời mày… đâu có khổ.

– Sau mới biết, tội nghiệp thằng này nó bị… nghi oan, vì có lần nó chạy sang nhà lấy mấy cái mùng, thấy nó bị muỗi cắn quá, tôi hỏi thì nó mới nói tại con nhỏ Mỹ Dung ngủ trên giường nên nó phải nằm… dưới đất.

– Má tôi “hổng” muốn gả con Út, em tôi cho nó, vì nghe chuyện nó… chịu nằm dưới đất, bả nghi nó… ‘bịnh’!!!

Sau hơn 40 năm gập lại, mấy người quen cũ nghe nói tôi cũng đã có vợ con đàng hoàng, mới xúm lại thăm hỏi, cười nói vui vẻ và chúc mừng tôi… không “bịnh”.
NHH

August 15, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

Ngày Tan Hàng

Ngày Tan Hàng

Vũ Ngọc Linh

Sau ngày anh Tông tông 3 ngày tại vị chính thức đọc lệnh đầu hàng trên các phương tiện truyền thông của VNCH. Vào ngày 30/4/1975. Đơn vị chúng tôi còn hành quân tới chiều tại Quận Trà Ôn, Vĩnh Long.

Đang chuẩn bị phòng thủ vành đai Quận thì được lệnh sang đò rút về giữ an ninh cho Quận Bình Minh. Cái lạ là chúng tôi (Quân Đội) đi đâu thì bà con nông dân lẫn thành thị lũ lượt bỏ nhà bỏ cửa chạy theo chúng tôi. Chúng tôi đi đâu dân chúng, bà con theo đó.

Di chuyển trong đêm. Sáng 1/5 ra tới cầu Bình Minh thì Trung tâm Huấn luyện Cái Vồn và Quận Bình Minh coi như bỏ ngỏ. Lính cùng dân tán loạn không ai bảo ai, người chạy lên, kẻ đi xuống.

Liên lạc với các giới chức thẩm quyền từ TĐT trở lên thì hoàn toàn im lặng vô tuyến. Coi như rã gánh từ đây.

Tôi gọi ông Thượng Sĩ Thường Vụ gom lính lại được nhiêu hay nhiêu tại chân cầu Bình Minh. Rồi ban lệnh : “Thưa anh em, từ khi Tổng Thống DVM đầu hàng trưa hôm qua coi như chúng ta đã thất bại, bây giờ Hòa Bình rồi, anh em có thể ai về nhà nấy. Còn súng ống, đạn dược máy móc anh em gom lại đây, vài người giúp tôi quăng hết xuống sông”. Sau đó tôi nhờ ông Thường Vụ kiếm cái lưỡi lam gỡ 2 cái bông mai đen được may chết trên 2 ve áo. Còn cây súng ngắn chung số phận với vũ khí của đơn vị. Tôi quãy ballot lên vai chưa biết đi đâu.

Sực nhớ tới thằng bạn thân làm bên Bộ Tư Lệnh Vùng 4 Sông Ngòi, cách nay 3 bữa còn ngồi nhậu với nó ở bến Ninh Kiều. Nó cứ một hai giữ tôi ở lại với nó trong Cư xá Sĩ Quan độc thân. Vì sắp có biến chuyển lớn. Nó nói vậy. Không lẽ mày bỏ em gái tao bơ vơ sao mày ? Nó cứ lải nhải, tôi cho là rượu nói chứ không phải người nói bình thường.

Tôi : Tao bỏ lính tao coi sao được mày. Sau bữa nhậu, tôi nó chia tay nhau, trước khi chia tay, nó còn vói theo :

– Em gái tao dành cho mày đó nghen. Đừng có quên. Mày quên nó là không còn tao đâu nghe chưa. Bộ mày muốn nó ở giá hả ?

Tôi ậm ừ cho qua để còn lấy xe về đơn vị đang nằm bên kia Bắc Cần Thơ. Phía Vĩnh Long.

Hai chàng lính trẻ lại gần gãi đầu gãi tai :

– Thiếu úy còn tiền không cho tụi em mấy trăm về quê.

– Bộ tao là Ngân hàng sao mậy ? Tiền lương bọn mày đâu ?

– Dạ, thua bài hết trơn Thiếu úy!

Mới lãnh lương chừng 1 tuần , tôi chưa có dịp gởi về phụ Bố lo cho mấy đứa em nên còn khá nhiều. Vì tình trạng lộn xộn nên Bưu Điện không làm việc, mua mandat họ không bán. Chớ lính tráng lãnh lương ra là chủ nợ nó chực ngay bên đòi nợ vì ghi sổ ăn uống đủ thứ trò. Nếu chết coi như….”Xù”.

Mà cũng lạ, lương lính có bao nhiêu ăn nhậu, đánh bài hết trơn (kể cả lương vợ con). Không biết ở nhà bà vợ xoay trở ra sao vừa nuôi con vừa lo đủ thứ trong gia đình. Thỉnh thoảng ông chồng về phép lại phải rượu chè, tiệc tùng nữa chớ. Thật bái phục các bà.

Tôi móc ra 2000$* đưa cho 2 tên, dặn :

– Đây là tiền xe lẫn tiền ăn sáng vì di chuyển cả đêm đã có cái gì bỏ vào bụng đâu Tao nghĩ là dư cho tụi bay về tới nhà.

Tụi nó gạ :

– Dạ, nhà tụi em ở Chợ Lách, qua Bắc Cổ Chiên chút xíu là tới nhà bọn em, cũng gần nhà thờ Cái Nhum. Hòa Bình rồi Thiếu úy về ở với tụi em, làm ăn cũng được lắm. Nhà em có chừng 2 trăm rưởi cây chôm chôm, có cả bờ bao nữa Thiếu úy. Ở vùng Sông Tiền, sông Hậu mà nói nhà có Bờ Bao là thuộc loại khá giả đến giàu có dư ăn dư để.

Anh kia :

– Ông già em có chừng mấy chục công đất, em nói ông già em chia cho Thiếu úy chừng 5 công đất guộng là dư ăn dư để đó Thiếu úy. Nghe đã lỗ nhĩ, tương lai coi bộ rực rỡ do chính công sức của mình. Tuy nhiên cái quan trọng và đáng quý đó là tình người, tình đồng đội tình chiến hữu.

Người dân quê miền Nam rất mộc mạc, họ nghĩ sao tình cảm thế nào, họ bộc lộ ra liền.

– Đi, Thiếu úy về với bọn em đi, ông Thầy không bỏ tụi em hổng lẽ tụi em bỏ ông Thầy ? Mình có gì ăn nấy. Xóm bọn em con gái nổi tiếng đẹp mà giỏi lắm ông Thầy. Làm guộng hay buôn bán gì cũng giỏi hết trơn. Nếu ông Thầy ưng đứa nào cứ nói với tụi em. Bảo đảm không ai dám từ chối ông Thầy. Ông Thầy tiếng Tây tiếng U ngon lành. Chắc chắn hổng có đứa nào dám chê ông Thầy đâu. Đứa nào chê là nó hổng có cái đầu, cặp mắt nó… đui.

– Làm gì mà “CA” tao dữ vậy bay. Làm như tao là siêu nhơn không bằng.

– Em nói thiệt mà ông Thầy.

Hai anh này đều đã có gia đình mà tuổi đời cũng hơn tôi vài tuổi. Một chàng đã được 1 con còn chàng kia 2 vợ chồng son, mới cưới chừng 4,5 tháng. Chính tôi và ông Thượng sĩ Thường Vụ thay mặt đơn vị đứng làm chủ hôn cho nó. Vì nó mồ côi Mẹ. Tuy nhiên ở lính sự xưng hô nó như thế. Cấp bậc, kỷ cương trật tự đâu đó. Thương nhau, lo cho nhau như anh em ruột.

Tôi nói với tụi nó :

– Tao cám ơn thịnh tình của tụi mày. Dù sao tao cũng còn phải về Saigon coi gia đình tao có chuyện gì xảy ra không. Nếu làm ăn, tao sẽ xuống đây kiếm tụi bay. Nhớ đừng quên tao nghen.

– Dà ! Dà ! Em thề với ông Thầy mà.

Sau đó chia tay, đường ai nấy đi. Trong lúc hỗn quân hỗn quan, vô hồi kỳ trận, quân hồi vô phèng này không thủ cái thân, có chuyện gì chẳng lẽ kiếm ông Địa mà ăn vạ à ? Nghĩ thật tức tưởi nhục nhã. Mình đâu có hèn đâu có thua chúng nó. Mấy bữa trước Đại Đội mình rượt chúng chạy có cờ mà toàn là đục nhau với bọn chính quy. Yểm trợ thì nhiều lắm là hiệu quả 5 tràng (5 tô phở bắc thôi). Đó là có đề lô đi theo.

Cái tình là cái chi chi mà lúc nào hình ảnh Tú Hà cũng lởn vởn trong đầu. Từ ánh mắt phát ra tia sáng như Thánh nữ, cặp môi dẩu dẩu mỗi lần nàng làm bộ nũng nịu, hờn hờn dỗi dỗi. Còn những cái véo cái ngắt trên da thịt thì ôi thôi. Làm sao mà quên được ? Lắm lúc về tới đơn vị hai ba ngày rồi, đi hành quân mấy phen mà vết tím vẫn chưa lặn. Thôi chạy qua thằng Hùng bên BTL Vùng 4 Sông Ngòi cái đã coi nó tính sao.

Mày mò tới xế xế mới qua được Bắc. Không hiểu sao thiên hạ qua lại nườm nượp mà người, xe ở đâu ra lắm quá thế ? Quan sát quanh quất, tôi thấy dường như thiên hạ chạy xuống phía dưới này nhiều hơn đi ngược lại phía Vĩnh Long – Saigon. Kêu xe ôm chở tới chỗ thằng Hùng tòng sự làm việc thì nơi này cũng chẳng còn lính gác, Mọi sự tan hoang. Bọn hôi của đang hì hục khuân khuân vác vác. Chưa thấy mặt một thằng Việt cộng nào héo lánh tới đây cả mà sao cứ như bãi tha ma vậy. Thôi, lo biến khỏi nơi đây càng sớm càng tốt kẻo chẳng phải đầu cũng phải tai. Giờ này mình đâu còn đơn vị súng ống hay quyền hành gì nữa mà rộn !!!.

Lọ mọ mãi mới trở lại Bắc Cần Thơ để kiếm đường về nhà. Tới Bắc thì trời tối mất rồi. Thiên hạ bán quán 2 bên lục tục dọn gánh bỏ sạp về. Tôi kiếm cái sạp trống chỗ khuất khuất mắc cái võng lên rồi lấy tấm đắp phủ qua người kiếm giấc ngủ như vẩn còn đang trong lúc hành quân chỉ có điều là hết nghe tiếng máy rè rè và tiếng súng va chạm nhau lách cách mà một sự yên tĩnh lạ kỳ.

Chợt nhớ là từ tối hôm qua đến bây giờ chưa có cái gì vào bụng. Mới thấy đói rã rời. Gỡ cái võng, thồn hết vào ballot đi kiếm quán ăn. May mắn cách đó không xa thấy có ánh đèn manchon, bước vào thì ra quán hủ tiếu của lão Tàu già còn đang mở cửa. Bỗng dưng có luồng hơi lạnh ở đâu chạy dài từ ót dọc theo xương sống xuống. Lạnh cả người. Có phải đây là hiện tượng người ta hay nói là lạnh cẳng không ? Ngay lúc đó 4,5 tên Việt cộng xuất hiện, chúng nó không biết đây là quán mà chúng nó vào để nấu ăn tối với số gạo chúng nó mang theo.

Ông Tàu già thì thào :

– Việt cộng đó ông !

– Kệ tụi nó ! hòa bình rồi, mình không đụng chạm tới nó thì ai làm gì ai ?

– Ông có phải là ông chỉ huy hồi tuần trước đóng quân ở đây không ?

Thì ra lão nhớ mình mà mình không nhớ lão là ai. Lo điều động lính tráng, bố trí chia công tác từng Trung Đội, lo hỏa tập tiên liệu, số nhà. Chỗ con cái đóng quân, gởi đi tiền đồn… đủ thứ phải lo ai mà để ý ba cái chuyện lẻ tẻ.

– Thôi ông cứ cho tôi tô mì đi rồi tính sau. Cho tôi trả tiền trước cho chắc ăn.

– Thôi biếu ông, tôi không lấy tiền của ông đâu.

Bọn Việt cộng thấy ông Tàu già bưng tô mì ra cho tôi có đứa nói lớn cố ý cho tôi nghe :

– Bọn Ngụy thua trận chưa biết thân lại còn quan liêu bắt nhân dân phục vụ mình. Tôi cố tình lờ đi. Chúng nó không hiểu, chẳng biết cái sự gì. Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Nuốt vội tô mì rồi lẳng lặng đứng lên. Thấy mấy thằng Việt cộng là dị ứng liền, mà tụi nó nói thuần giọng Bắc kỳ. Có 5 thằng cả 5 thằng đều tha theo một cái PRC 25 có lẽ chúng nó lấy ở đâu đó. Chiến lợi phẩm mà. Nhất là máy móc nữa. Ông chủ quán còn lén lén gói trong giấy báo một ổ bánh mì thịt dúi cho tôi.

– Chúc ông trở về nhà bình an. Hồi ông đóng ở đây bọn tôi làm ăn yên ổn, lính ông không ai giựt tiền của tôi cả.

Đặt ra kỷ luật là đứa nào ăn giựt hay nhũng nhiễu dân chúng là tôi nọc ra bắt Trung Đội Trưởng nó cho tối thiểu 10 hèo mà coi được. Nếu tôi coi không được thì hèo đó anh Trung Đội Trưởng ăn thế. Tuy nhiên tôi chưa bao giờ buộc lòng phải xử dụng hạ sách như vậy.

Cám ơn ông chủ quán rồi lầm lũi bước ra. Còn nghe vói theo. Bọn ngụy còn phong kiến, việc gì mà phải cám ơn cám huệ. Những năm sau này, khi nghe nhiều người than phiền trẻ con miền Bắc chúng nó quên 2 tiếng Cám ơn. Tôi không lấy làm ngạc nhiên.

Trở lại cái sạp trống chỗ cũ, chưa có ai dùng tới. Tôi mắc lại võng rồi lăn ra đánh một giấc thẳng cẳng.

Nghe ồn ào lao xao đó đây. Biết là ngày bắt đầu lên. Tôi cuốn tượng, ra kiếm chiếc xe đò Cần Thơ – Saigon để trực chỉ về nhà.

Đón chiếc xe đò trên người còn bộ Quân phục mặc đã 3 ngày không thay đổi. Bây giờ mới thấy nó bốc mùi. Thây kệ, chẳng còn cách chọn lựa nào khá hơn. Thằng lơ sợ mình không có tiền, nó nhào tới đòi. Tôi trả tiền sòng phẳng nhưng cũng cự lại :

– Ngày thường có 450$* thôi, bữa nay mày lợi dụng bắt chẹt tụi tao thất trận không cho thì thôi cớ sao tự động tăng thêm 50$* hả mày ?

Thằng lơ cười hề hề vả lả. Tuy nói thế nhưng tôi lại còn lôi ổ bánh mì tối qua chia cho nó một nửa. Nó tròn xoe cặp mắt rồi cám ơn rối rít. Tôi nói :

– Tao tuy thất trận nhưng tao không để mày thiệt thòi mà tao cũng không để mất tư cách đâu nghe con. Không có thì tao xin, tao không đi chùa.

– Dà ! Con biết mấy ông mà. Xe bắt đầu đông người, tôi lân la tới gần tài xế để biết xe di chuyển tới đâu. Lỡ có chuyện gì còn lo đối phó.

Bò mãi bò mãi rồi chiếc xe đò cũng vào tới xa cảng miền Tây. Tôi về tới nhà là đã xế chiều. Người người xao xác. Y như cảnh gà con mất mẹ.

Chớp Bể Vũ Ngọc Linh 311.
__________________
Ghi chú : Dấu hoa thị ( * ) là giá trị tiền VNCH thời gian năm 1975. (CB).

August 15, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

bốn giờ sáng ở euclid mc fadden

nhà thờ vắng
ngả tư lạnh
sớm thức nằm
sao canh cánh./.

dương nổ

August 12, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

Tìm chi con sóng nhỏ

Tìm chi con sóng nhỏ

Chỉ một con sóng nhỏ
Làm lòng em lao xao
Chỉ là con sóng nhỏ
Em mộng tưởng lao đao
Rồi con sóng đi đâu
Em miệt mài tìm kiếm
Quên, chỉ là ảo mộng
Mà thôi…

Sông Chuyên

August 7, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

anh gọi em là …

anh gọi em là…

anh gọi em là Trịnh Cẩm Vân
em bảo không, giống phim tàu, không chịu!
thôi thì gọi Duy Xuyên cho đúng điệu
Trịnh Duy Xuyên quê quán Quảng Nam kìa

có lần em hỏi mai mốt có [ dzìa ]
Quảng Nam [ Sài Gòn ] nói có khác
hồn sẽ về khi anh [ đi ] kiếp khác
còn bây giờ ngó nón cối [ sọt dưa! ]

hai dứa mình, anh lúc trước, khó ưa
nên bạn em toàn đứa nào trong lớp
đến lúc đổi đời đổi thay mấy lớp
thôi mà [ rổ rá ] gộp lại chơi!

anh con bà sơ từ thuở đó xa xôi
còn một mẹ bây giờ như con nít!
đêm ngủ vất tả là mai anh chết
bá thở chùi… nhưng [cố gắng ] mà thôi

anh gọi em là Vân nhỏ xa xôi
nói cho biết anh vốn thằng cà chớn… ./.

nguyễn nam an

August 6, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

tựa 1 chữ. kiểu phiếm song thao

tựa 1 chữ. kiểu phiếm song thao
mặc

tìm một nốt
giữa cung đàn
hở hang giai điệu
vì nàng môi cong
cớn lên
hôn trữa đỉnh đồng
tôi thui chột
cả bốn tròng mắt
câm
làm răng?
mà siết được cầm
khi dây tư mã
ôm chầm lấy

chiều trời
cũng cố làm nư
để đêm tối
mặc
khúc lừ đừ
trôi
từ

lỡ bộ
khi đã về chiều
là khi quanh quẩn
hoang liêu một mình
sậm buồn
mặt lá chung chinh
đèn xuyên qua kẽ tay
rình bóng trơi
tiếng ai
khàn đục ru hời
nghe như hiển thị
tao nôi vật vờ
thuở trăng đồng mơm ấu thơ
về thiêng linh mụ
huyền hồ khánh ngân
mai sau khẽ chạm
thân gần
chợt nghe buốt lạnh
nghìn cân não
từ
tỏa

nằm chờ
giấc cụ hiển vinh
tôi già ung bệnh
em linh ứng đời
tình ta như trăng ngàn khơi
bơi con nước ngược
về nơi lưng đồi
nụhôn nụ hôn. buồn rơi
cánh hoa lơi lả
cuối trời nhạt phai
sánh vô ưu
điệu
lạc loài
trần gian mê khúc
mệt nhoài náo huyên
thôi về yên. nằm rất yên
hun em ngọn khói
tỏa miền lô sơn
xinh

xinh xinh rồi cũng na đi
em chưa lớn kịp
xuân thì tuổi yêu
nắng ban mai hơi hướm
chiều
tìm con trăng đã mỹ miều rất lâu
xinh xinh
rồi cũng qua cầu
biết đâu nước chẩy
ngàn sau tình buồn
biết đời còn nhớ mưa tuôn

tớ

bị vợ giận lúc ban ngày
ban đêm tớ phải thày lay một mình
mặc kệ cu sử đứng rình
loay hoay chú võ định hình một . . . hai
[ 3 4 5 6 7 8 9 ]
tới 10 dư một ngón tay
đếm lui đếm tới trầm trầy
dzậy sao?
hoàng xuân sơn
không ngày tháng

August 6, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

Thơ Quỳnh 27.

Thơ Quỳnh 27.
bất thần

mảnh khảnh sang thu
gió mùa gây như non men rượu
cổ áo sương không nhòe tâm trí
ngời lên ngời
hồng đào luồn qua vạt nắng
cửa sổ đóng mở đóng mở liên hồi mắt chớp nháy
chim vụt bay khỏi chùm xác pháo
Vivaldi phóng dật qua những chặng rừng
phố ở mãi đầu non
là lạ một cánh diều đen bên trời rít róng
chiếc dây đứt tung thơ ấu ngày nào
bầy sỏi lạnh lối đi dẫn vào trang viên tưởng tượng
mảnh gương đồng thiêm thiếp dung xưa
ngồi gục mặt hương hoắc áo treo vằn chân nhện
phong linh cọ mình tiếng va
khẽ
chồi mơn man sóng mắt chìm
đỏ rực lên một lần phụt tắt
bước chân son vắt vẻo hành trình
môi như tím than chiều mây sẫm
về đi về thật xa khỏi tầm thức hữu hiệu
tay ở độ xanh chàm
rụng cánh sen vàng điệu tiếng chày khuya
hạnh-ẩn-mật-trầm-mình-thiên-thâu-nhòe-hứng (*)
cảnh tượng đầu mùa thi sĩ mưa từng giọt
điệp trùng mãi
suối xanh
gắng gượng tình xưa
thơ suốt một đời không cánh áo
khúc hương lần trao gửi
bẻ gập hương nguyền bất lực cõi tòng riêng
đêm không gian hút bụi
còn gì không nơi sáng trăng nghiêng
nhạc tình xuân lai tiền kiếp đường trần lung ảo
ghé lại quỳnh tiêu sông ngân
thẳm mùa
mặt người điểm sao vời vợi
bất thần đổ ập xuống tàn dư
ngực khăng khăng giữ lấy
đuôi gió chiều quét buốt

(*) Trần Kha
đêm thu
tiết tấu thu ngan ngát
ca khúc thổi rượi kèn đồng
đêm thả dài tóc biếng
ôm chân rượu lên đỉnh phong
bầu đêm sao đóm tóe
tĩnh vật trên bàn những nhành hoa trạm khổ đau
nhìn suốt tâm thể vành vạnh
vũ điệu kim châm lướt kề huơng xa một nhúm
thời không việc thả rong
nấc lên một tấc lòng xa vắng
tay nắm vòng múa quanh đèn giăng
nghiêng tuổi thơ vời vợi
con cá chép lên bờ
những chiếc vảy long lanh óng bạc
me cười ngấn cổ cao che kín khuy hàn ngự
tháng chưa già đã lạnh
mắt nội lim dim hương trà mạn tiết
bé như hạt cườm chuỗi đeo
bé tèo teo con giống
tiếng cồng đánh khựng môi hôn
sáng ướt sẫm đáy thủy
cơn mơ nửa đường hoa tán
ngủ mê đồng lúa sạ
cầm tay cánh quạt xòe
bện vào con mắt hóa hiện bù nhìn
láo liêng ngó chiều quang tạnh
thời thượng phiêu diêu mặt nước
mắt ngờ ngợ kéo trăng lên
trắng quê mùa yếm thắm
chen lục hồng nhấp nhô đường trẩy
ca xoang vẳng cuối làng
vụng về giấc chiêm
ôi vụng về không nắm lấy
vết theo xe quỳnh hạnh mơ hồ
hương đãng núng na tiền kiếp
áo thư sinh chùng vạt bướm bay

nằm giấc thiếp sâu
ngao du không toan tính
đêm ấy tiếng kèn

hát thức

thức dậy. vắng lặng mênh mông quá đỗi
hình như một cái gì vút qua. mơ hồ
(một cánh hoa chạm khẽ vào thành kính ?)
chim vụt bay hiên ngoài. tiếng vỗ cánh khô

hẵn biết trời cao đã lòa nắng mới
nhan soi một góc còn vương hơi lạnh. sáng. mờ
chớm trưa đầu hạ bông mười giờ đỏ
chúm lại những môi son trang báo giở ơ hờ

ôi cuộc đời có bao nhiêu cái đẹp. cảnh đẹp. người đẹp
một ngày yêu rồi không yêu rồi không rồi yêu
(cái hen ở cổ đã quen sao còn buồn vướng vất)
nhớ ở xa xăm chao lượn một cánh diều
thức dậy. hát khẽ một đoạn quen đêm qua nằm mộng
nhấn chỗ xuống lên thăng trầm cuộc đời
một ngày thẳng tắp không còn ra giống
hát chơi hát chơi. buồn tình hát chơi

âm thức
vợ chồng Trương,
mấy ngày hè ngắn ở M.
thức viễn hoa lay trắng cửa
then hờ một chuyến đi xa
bụi phủ nguồn cơn thân ái
âm âm cành tiết độ. nhòa
chiều nhọc lần qua khung trái
vai nương thân cánh phục tùng
buông thõng trần khúc mê dại
lửa điêu tàn phựt cõi chung
tiệc vui nào đứng lóng ngóng
đường dài qụy một say ngây
quờ quạng đêm gương vẫn giá
ở nhau còn rụng bữa đầy
như mai hương nguyền gẫy gập
áo mềm tưởng một dung thao
ngón tay sút gầy trang thiếp
nghìn âm thư vợi quyển nào
. /.

Hoàng Xuân Sơn
Thơ Quỳnh chấm dứt nơi đây. Xin mời đọc tiếp cảm nghĩ của bạn văn viết về tác giả, tác phẩm.

Đa tạ

August 2, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.