Q U Y Ê N B O O K – nna

Góc nhỏ của An và bằng hữu

[ vài ] ba câu

[ vài ] ba câu

hình như bạn cũng chỉ là
vài người trong cuộc phồn hoa bít bùng
tôi. này. chấm. phẩy, mung lung

tiếng la chói lọi bên trời
là thu không. một tiếng cười bặt âm
ngàn năm mộ huyệt rì rầm

đu dây qua vực thẳm hồng
làm sao níu được bồng bềnh vân tay
lỡ vận rồi. sương. cầu may

thơ đi. ngọn chỉ rối bù
khíu cùng viên tịch phù du một lời
đằng đằng con nước ra khơi

viết chồng lên một tảng mây
rồi nghe bóng sắc trổ đầy hương mơ
nhìn nghiêng một đóa rất là

hau háu hau háu hau háu
cứ làm như thơ báu lắm trên đời
một vùng đất rộng trời ơi

hoàng xuân sơn
3 dec. 2016

December 5, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

trắng mây

một ngày muốn ngã bịnh đây
bịnh thì cứ bịnh dô này cứ dô
chiều về kiếm cá, mực khô
nướng lên rồi cụng mơ hồ đời sau
vài chai mỏng mỏng quá cầu
rồi nhớ em, thấy một mầu trắng mây./.

Nguyễn Nam An

December 5, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

hăm lăm năm của Đại

Anh chúc các em thêm những ngày hạnh phúc
Sau hăm lăm năm dài lúc nói “I do”
Tháng mười hai lạnh trời giờ quá đủ
Chui vào chăn mà nhắc chuyện ban đầu. /.

NNA
Tặng vợ chồng Đại 25 năm thành hôn🙂

December 4, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

người thầy học cũ ở Phan Châu Trinh

Hứa với Anh què tao đã tìm được bài này viết cho bạn bè từ 2009, gởi lại cho tụi bây đọc cho vui .
Hoàng rưồi
============================================
Date: 2009/1/18
Subject: Re: Nguoi Thay Hoc Cu o Phan Chau Trinh – Bai tho 30 nam cho ban be cu
Thân chào tất cả bạn bè PCT lớp 8/1 ngày xưa!
Lâu nay không vào thăm trường nhưng hôm nay bỗng thấy tai ngứa nghĩ có ai léo nhéo tên mình thì y chang thằng Mùi nhắc (man, bài thơ Người Thầy Học Cũ của mi đọc đa quá Mùi!) dù trí nhớ tao kỳ này hoang vu lắm (ở Mỹ này không hoang vu cũng uổng!) nhưng nhìn hình vẫn nhớ kỹ Anh què (mập ra), Hùng Ngô (nụ cười không đổi), Anh giò heo (nụ cười không đổi), Hùng Bá thay đổi nhiều nhưng vẫn nhận ra! Tiến bắp bùi (vẫn phảng phất đại bài gạo ngày nào).  Dung “lùn” (chưa thấy người nên vẫn giữ nguyên tên cúng cơm) vẫn còn nét cũ tuy hơi gầy hơn.  Hồ hữu Nhơn thì tuyệt đối không còn nét ngày xưa, đổi nhiều quá, có lẽ vì mái tóc Ngũ Tử Tư!  Phạm May cũng vậy, già và phong trần quá!  Cảnh lác chưa thấy hình nên không biết có nhận ra không!  Nếu hình Anh què gởi là Thiện đầu bạc thì ô hô ai tai thời gian kinh khủng quá!  Hình như tao không thấy hình Lê Đỡ thì phải!
Tối hôm qua, g/đ tao ghé nhà Sonny Phan ở Houston chơi, tụi tao vào website của thằng Anh què xem hình bạn bè PCT lớp mình, trường mình gần 2 tiếng đồng hồ!  Ôi không sao tả hết những cảm xúc khi nhìn lại hình bạn bè và hình chính mình trước 75!  Hùng Bá, Phạm May, Hùng con, Hùng Ngô, Anh què, Anh giò heo, Nhân ròm, Hiệp móm, Nhơn cầu vồng, Thiện đầu bạc, Ca vêlô, Quảng dừa, Mơ lé, Nguyễn văn Mèo, Nguyễn Thành Mỹ, Hương heo, Võ văn Hải, Lê Đỡ, và nhiều nhiều nữa!
30 năm
Bánh xe thời gian như tung hòanh ngang dọc
Mới ngày nào bọn chúng ta còn mài đủng quần nơi trường học
Mà giờ đây tóc đều điểm tuyết sương!
Những nếp nhăn trên trán hình như ghi chép đầy đủ dấu đọan trường
Ánh mắt xa xăm như muốn xuyên thấu hàng triệu năm ánh sáng!
Phải hàng triệu năm ánh sáng để đưa chúng ta về lại mái trường xưa của một thời dĩ vãng
Để giúp từng thằng nhận rõ từng gương mặt thân quen
Để thấm thía cái vinh quang lẫn những đau đớn nhục hèn
Và để thấy tình bằng hữu Phan Châu Trinh mình ngàn đời không phai nét!
Ôi cái lớp 8/1 ngày xưa sao mà thân thiết!
30 năm rồi vẫn như mới hôm qua!
Tóc bạc, da nhăn, vầng trán hói thấy thật già
Nhưng nụ cười hào sảng ngày nào vẫn vang vang trong nắng ấm!
30 năm
Một quảng đường dài bao cuộc đời thấy thấm!
Thầy cũ bạn bè chung trường lang bạc khắp mười phương
Đứa tít mù xa tháng năm ca mãi khúc cơm áo đọan trường
Thằng góc núi miệt mài học thuộc lòng bài Tháng Tư mất nước
Bằng hữu ta ơi! có bao nhie^u điều không thể nào biết trước
Rằng cần 30 năm dài mới có dịp hội ngộ trên thế giới ảo hôm nay
Mường tượng mặt nhau qua trái đất nửa vòng xoay
Còn hơn chuyện Ba Tư với ngàn lẻ một đêm thần thọai
30 năm
Có đến trăm ngàn điều muốn nói
Nhưng biết bao giờ mới có dịp thỏa nguồn cơn?
Ở giữa chúng ta vẫn còn những bóng ma thấp thóang chập chờn
Cản ngăn ta gần 30 năm chưa một lần về thăm trường cũ
Phan Châu Trinh trường ơi! những tháng ngày cuồng lũ
Ngươi vẫn trong tim ta, vẫn thắm đượm mối tình
Dẫu vôi tường có bạc phết, tình này mãi trung trinh
Vẫn ray rức quắt quay mỗi lần thóang mùi hương xứ Quảng
Chiều cuối năm trên xứ người vào đây khơi đào giòng sông cạn
Nhặt, ngắm từng viên sỏi của một thời thơ ấu xa xăm
Hình ảnh ngày xưa như giữa màn đêm bỗng những tia chớp sáng
Ta nhìn Ta mà ngỡ bóng trăm năm!
Từ Đà Thành

December 1, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

một ngày ở Torrance

một ngày ở Torrance

105-002Thầy tôi gọi tên thành phố là Tourane khi nhắc về Đà Nẵng trong giờ Pháp Văn. Mai Tuyết Ánh cũng nhắc tôi một lần khi đọc “Gửi Xa Đà Nẵng, Gửi Gần Torrance”. Tôi nói tôi biết. Thầy Lý Châu đã nhắc đến tên đó của thành phố cũ cho cả bọn; những đứa học trò lớp Thất 1 Phan Chu Trinh năm 1968 như Anh què Trần Ngọc Anh, Phạm May, Cung Thế Hồng Minh, Dương Chánh Nhân, Lê Đức Sơn Nam, Lê Phước Thịnh, Lê Xuân Dung [ca sĩ của lớp sau này ở Virginia], và Nguyễn Văn Nhân làm thơ “như cóc coi đời ra chi”, tay viết cự phách từ thuở còn đi học.
Còn nhiều đứa nữa mà tôi không có đủ giờ viết ra trong lúc đang làm việc. Tôi “trốn” vào “office” bắt đầu “Một Ngày Ở Torrance” khi nhớ em “texted” khuya qua: “Viết xong cho em đọc với!” Giờ nghe con nhỏ người Pháp “très bien” ở văn phòng bên cạnh, tôi nhớ đến những giờ học Pháp Văn sinh ngữ chính với thầy xa đó, thời trung học Phan Chu Trinh. Động từ “avoir” rồi động từ “être” cứ thế mà chia” “J’ai, Tu as…” rồi “Je suis, Tu es…” Nhưng tôi nhớ thầy nhất vào những năm học sau, lúc làm trưởng lớp và phòng học chính là phòng một, từ sân bóng rổ đi lên.
Thầy đi dạy trễ. Trong lớp tụi nó ồn ào như vỡ chợ. Trần Đình Tuyến từ chỗ ngồi đi lên bục gỗ, viết vào bảng đen: “C’est un Lý Châu!” Đọc thì đúng nhưng khi Tuyến hét lớn lên cho cả lớp nghe “Xe tông Lý Châu!” thì chuyện bắt đầu.
Thầy Lý Châu xuất hiện ngay cửa lớp. Thầy nghe hết. Mặt đỏ lên vì giận. Thầy hỏi ai viết khi Tuyến còn xớ rớ trên bục. Thuận tay thầy bợp tai đứa học trò tinh nghịch. Tuyến né. Thầy quật ngược tay lại. Tuyến lại né. Lúc này mới biết những ngày đi tập võ Vô Vi Nam ở sân vận động Chi Lăng giúp Tuyến. Thầy càng giận đánh càng hụt. Đến khi thầy Ngộ đang dạy Anh Văn lớp kế bên sang can chuyện đó mới chấm dứt.
Về sau không thấy Tuyến trở lại lớp. Nó học lớp đêm để nhảy lớp ở trường Ánh Sáng với Nguyễn Đức Đương, Xí bèo Nguyễn Thành Hảo. Đà Nẵng mất, Tuyến có đến nhà hỏi tin tôi như lời đám em kể lại. Sau đó nó biệt tích đến giờ. Tôi nhớ Tuyến nói thầy Trần Đại Tăng là anh em với ba Tuyến. Tôi “emailed” thầy hỏi tin về Tuyến cũng trên mười mấy năm. Lần thứ nhì tôi hỏi lại thầy cách đây mấy năm trước khi thầy mất, thầy có trả lời là không có ai quen tên Tuyến. Tôi chịu! Tìm không ra Trần Đình Tuyến. Thằng bạn phá nhất lớp thời đó.

Hôm qua em cũng nhắc về thầy Lý Châu trong quán trưa. Một ngày của hai đứa bên này Thái Bình Dương nhưng cứ chạy lui qua biển, chạy ngược về thành phố khi Đà Nẵng vừa thoát khỏi cái tên Tourane.
“Chạy hết biển rồi cũng về tới Torrance.”
Em nói thêm:
“Tourane, Đà Nẵng.”
Tôi lái xe, ham nói chuyện chẳng biết đang chạy về đâu.
“Mình lạc đường rồi em.”
“Google Map” léo nhéo từ điện thoại cầm tay chỉ đường đi đến Guitar Center. Cách hướng dẫn sao kỳ kỳ dầu tôi có thể nhìn thấy cửa tiệm bên tay phải. Tôi cầm cái điện thoại diễu diễu:
“Ê! Im đi một tí được không. Để tao tìm đường.”
Mua không được đàn hai đứa trở lại nhà. Tôi lạc đường, chạy lui chạy tới cuối cùng rũ nhau vào quán trưa.
“Ăn gì nghe em. Trưa rồi em đói.”
“Em ăn chay. Răng còn đau anh ăn được không?”
“Cái má phải bầu bầu giống như hình chụp làm thẻ học sinh hồi thi vào đệ thất. Em biết, anh đọc Tuổi Hoa, tập làm thơ gửi về tòa soạn. Tốn tiền tem mà chưa thấy tên ở bìa sau trong mục bài nhận được! Lúc đó về Huế, anh Vĩnh cầm cuốn Tuổi Hoa, chỉ tên anh ta trong số những người gửi bài vào. Anh phục sát đất dầu không biết bài đó có được chọn đăng! Rồi anh Đức kể chuyện Ngô Cang với bài thơ “Tình Qua Lớp Học Đêm” đăng ở tạp chí Phổ Thông. Tụi cùng lớp chọc tác giả thức đêm thức khuya đến ốm o để làm thơ. Mộng có bài đăng báo của anh tan thành mây khói khi thầy Phục, dạy thế cô Hoài năm lớp nhì bên trường Nam Tiểu Học chấm bài luận anh viết. ‘Mực đỏ của thầy nhiều hơn mực xanh của học trò trong bốn trang giấy xích lô.’ Thầy về sau qua dạy bên Nguyễn Hiền đó. Em biết không?”
“Ủa về sau sao anh viết?”
“Thì lính tráng buồn buồn viết chơi. Thua. Chạy đi Mỹ càng buồn nên viết nữa…”
“…”
“Cũng may. Có dịp tập để làm thơ em đọc!”
“Anh phịa!”
“Muốn nghe nữa không?”
Tôi đưa cái hình nhà lấy từ “google” chỉ em:
“Nơi anh ở với Trung Hậu những ngày đầu tiên ở Mỹ khi xuất trại. 451 Franklin Buffalo, New York. Nhà của ông Louis.  Ông họa sĩ người Ý. Em thấy tấm bảng Louis Art Work không?

Con bé nhìn, có lẻ nhận không ra bảng hiệu bên tay phải căn nhà. Mấy mươi năm rồi không biết chủ nhận Louis còn sống ở đó. Chiều tháng 10 năm 1975 ở Buffalo, Trung Hậu đến bên cửa sổ, nhìn xuống con đường trước mặt, hỏi tôi:
“Mi còn tiền hội bảo trợ cho không?”
“Còn.”
“Đưa tao. Tao mua vé xe buýt trở về trại tỵ nạn. Ở đây buồn quá.”
Tôi nhìn nó:
“Xuất trại hai thằng. Mi vào trại lại bỏ tao cho ai!”

Tôi nhìn con bé đang ăn mấy cuốn đồ chay.
“Không ngon?”
“Anh ăn một cuốn đi.”
Con bé đưa cuốn còn lại với nước chấm.
“Anh sẽ nhai một bên để tránh chỗ nha sĩ mổ.”
“Mà thuốc tê tan rồi. Anh có thấy đau không? Về nhà em đưa thuốc cho uống.”
Gì chứ thuốc men là nghề của nàng. Tôi gật đầu.
“Lúc này em ốm. Lo phải không?”
“Đâu có. Em vẫn vậy. 105! Về nhà em chỉ cho.”

Con bé bước lại cái cân ở góc nhà cân thử. Tôi tin khi nhìn con số.
“Em nhẹ. Anh đỡ má được thì em nhẹ!”

An Phú Vang
29 tháng 11, 2016

 

November 29, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

một ngày bất chợt

một ngày bất chợt

nói đi em ở Torrance
anh chạy xe lạc mấy lần đường xa
đường xa giữa tháng đông mà
bàn tay ấm, đường cứ xa, anh cầu… ./.

Nguyễn Nam An

November 29, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

điểm danh lớp sân bóng rổ trường Phan Chu Trinh Đà Nẵng

điểm danh lớp sân bóng rổ trường Phan Chu Trinh Đà Nẵng
[ sau ngày trường bị chúng đập nát! ]
105-002

hàng trên, đứng đó, Anh què
Sơn Nam, Huỳnh Thạch, “tôi nè” Mùi Lê
sáng điểm danh thiếu bốn bề
cái sân bóng rổ nay hề thiên thu… ./.

Nguyễn Nam An

November 28, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

hoa-lìa

hoa

cành úa tàn. cụp. gương đau
xin em gượng nhẹ
kẻo màu trôi phai
nghìn khuya thâm vực xuân đài
rõ bay liếp gió
bên ngoài khăn thưa
đời vẫn có một ngày xưa
khi hoa nhiếp độ
giao thừa tụng xưng

 
lìa

 

đừng để vàng bay khỏi vườn
tâm hương của lá
vẻ buồn của cây
đừng để lạnh một bàn tay
mắt xanh vĩnh thúy
muộn ngày hân ly

hoàng xuân sơn
15 nov. 2016

November 26, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

Ru me Thời Mới

Ru me Thời Mới
Riêng tặng Mùi Lê

img_2582
60 năm trước Mẹ ru
Ầu ơ con Mẹ ngủ bù Mẹ vui
Bây giờ Mẹ đã chín mươi
Con đây ru Mẹ cho đời nở hoa
Mẹ nằm đây – Nắng hiên nhà
Con trai Mẹ thấy chan hòa yêu thương
Mẹ già tóc đã như sương
Tóc con trai Mẹ cũng dường tuyết pha
Ầu ơ tiếng ru bay xa…..

Từ Đà Thành
(11/25/16)

November 25, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment

giữa trời tịnh, không

giữa trời tịnh, không
hqdefault
lên cao tay đụng mây sương
lũng sâu chín đỏ rừng phong trở mùa
xe leo dốc / xuống đèo / đời
ta như lạc hướng
giữa
trời
tịnh,
không.

Phạm Chung
đầu tháng 11/ 2016
(ở một nơi nào đó trên xa lộ CA 1)

November 25, 2016 Posted by | * Uncategorized | Leave a comment